Sau khi đám người kia rời đi rồi, Cố Tri Ý liền tắt TV.
“Được rồi, quy định mỗi ngày chỉ được xem TV trong nhiêu đó thời gian thôi, hôm nay các con đã xem xong TV rồi.”
“A! Mẹ, nhưng mà con vẫn muốn xem tiếp.” Nhi Bảo bày ra vẻ mặt ủy khuất nói.
“Muốn xem nữa sao?” Cổ Tri Ý hỏi.
Nhị Bảo gật gật đầu.
“Ngày mai lại xem sau.” Cố Tri Ý nói xong, liền tắt TV.
Một chút đường sống để thương lượng cũng không có.
Hai đứa nhỏ không nhịn được mà cảm thấy thất vọng.
Nhưng cũng rất hiểu chuyện mà không nói cái gì.
Cố Tri Ý thấy thời gian cũng không còn sớm, cô dọn dẹp lại một chút liền chuẩn bị ra khỏi nhà đi đón Tam Bảo.
“Vợ, anh đi đón cùng với em nhé.” Lâm Quân Trạch nói, lúc này đã đi đẩy xe đạp ra ngoài rồi.
Cuối cùng hai người cùng đi đón Tam Bảo.
Ngày hôm nay Tam Bảo có cảm giác như đã học được rất nhiều thứ.
Thích Trúc cũng cực kỳ vừa lòng đối với người học sinh này, nói cho cùng thì cái chuyện vẽ tranh này, vẫn phải chú ý đến thiên phú.
Hôm nay Thích Trúc cũng đã được tận mắt chứng kiến thiên phú của Tam Bảo, Thích Trúc đúng là cực kỳ có tin tưởng.
DTV
Dựa theo tình huống như vậy, thì chuyện Tam Bảo xuất sư cũng chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi.
“Được, không tồi, buổi học ngày hôm nay cứ dừng lại ở đây trước đi đã, con trở về ngẫm lại, hôm nay còn có chỗ nào không hiểu, thì ngày mai con lại đến đây hỏi ta.” Thích Trúc vừa lòng nói.
“Vâng, thầy.” Tam Bảo cười nói.
“Nghỉ ngơi một lát đi, mẹ con phong chừng sắp đến đón con rồi.”
Bên này Tam Bảo vừa mới ăn được chút điểm tâm, Cổ Tri Ý liền gõ cửa.
“Ông Thích, tôi tới đón Tam Bảo.”
“Ừm, vừa vặn buổi học của ngày hôm nay cũng đã xong rồi.” Thích Trúc cười nói.
Nhìn cái bộ dạng này của Thích Trúc, Tam Bảo hẳn là đã làm cho ông ấy rất vừa lòng.
Thời điểm Cố Tri Ý đi đến đây, cũng mang theo chút trái cây đến.
“Thời điểm tôi tới đúng lúc nhìn thấy có chỗ bán dưa, liền mang cho ngài một quả để ngài nếm thử xem. Ngài đã vất vả rồi.“ Lâm Quân Trạch cười nói.
“Ài, khách khí như vậy làm cái gì?” Thích Trúc nói như vậy, nhưng cũng đã nhận lấy rồi.
Nói cho cùng thì đây cũng không phải là đồ vật gì quá quý giá, vẫn có thể nhận được.
“Ba ba, mẹ, ngày hôm nay con với thầy học được thật nhiều.” Tam Bảo nhìn thấy hai người Lâm Quân Trạch, liền vội vàng tiến lên muốn chia sẻ với hai người một chút về thành quả của bản thân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-909.html.]
“Vậy ông Thích chúng tôi đi về trước đây.” Cố Tri Ý buồn cười vừa sờ sờ đầu của ra Tam Bảo, vừa nói với ông Thích bên kia.
“Được, ngày mai lại mang đứa trẻ tới là được.” Thích Trúc nói.
Cố Tri Ý chào tạm biệt với Thích Trúc xong liền quay trở về.
Thời điểm đi trên đường, Tam Bảo ngoài miệng vẫn luôn nói hôm nay học được những cái gì, một câu một câu đều nói những gì thầy dạy rất hữu dụng.
Cố Tri Ý cũng có thể nhìn ra được, rằng Tam Bảo thật sự rất thích ông Thích bên này.
“Thầy còn bảo con buổi tối hôm nay về ngẫm lại những gì đã được học, nếu có gì không hiểu ngày mai lại đến hỏi.”
“Được, vậy đêm nay con hãy tự mình ngẫm lại thật tốt, chúng ta có được một cơ hội tốt như vậy, nhất định phải cố gắng học tập thật tốt mới được.” Cố Tri Ý vuốt đầu của Tam Bảo, cười nói.
“Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, con sẽ.”
Chờ đến thời điểm Tam Bảo trở về, hai đứa nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo vừa mới đóng TV lại.
Cố Tri Ý đi vào nhà vừa nhìn, liền biết hai đứa nó đã làm cái gì.
Nhưng mà cô cũng không có nói toạc ra, nói cho cùng thì loại chuyện này, khi còn nhỏ cô cũng đã từng làm không ít.
Nhị Bảo nhìn thấy Tam Bảo, liền kéo lấy Tam Bảo giới thiệu món đồ chơi mới trong nhà.
“Tam Bảo, em mau đến đây mà xem, hôm nay ba ba mua TV này.”
Nói đồng thời còn chỉ chỉ cái TV được đặt trên bàn.
Lâm Quân Trạch cũng mở ra cho Tam Bảo xem một chút.
“Oa! TV có người kìa!” Tam Bảo cũng bày ra vẻ mặt tò mò.
Vì thế, vốn dĩ có hai người xem TV, bây giờ lại biến thành ba người xem.
Cố Tri Ý cũng không quản nữa, đi chăm sóc hai đứa bé nhất, để cho Lâm Quân Trạch đi nấu cơm.
“Mấy đứa các con, ngồi xa ra xem cho mẹ, mấy đôi mắt kia có còn cần nữa hay không hả?” Cố Tri Ý vừa nói ra lời đó xong, liền cảm thấy có một loại cảm giác quen thuộc ập đến.
Đây... đây còn không phải là mấy lời lúc trước mẹ cô thường treo bên miệng hay sao?
Từ khi nào mà tính cách của cô đã biến hoá thành thế này? Cố Tri Ý cũng phải hoảng hốt một phen.
Mấy đứa nhỏ đã tự giác dịch cái ghế ra phía sau, cho dù là bây giờ không có phim truyền hình gì để xem, nhưng vẫn có thể xem đến mùi ngon như cũ.
Cố Tri Ý thực sự không thể hiểu nổi mấy cmái hình ảnh trắng đen này có cái gì đẹp.
Cũng không để ý đến nữa, tiếp tục nhìn hai đứa bé nhất.
“Mẹ, mẹ!” Đoàn Đoàn nhìn thấy mấy người anh trai ngồi ở chỗ kia, cũng muốn Cố Trị Ý ôm bé đi xem.
“Ai da, cái TV này có cái gì đẹp chứ?” Cố Tri Ý bất đắc dĩ nói.
Nhưng mà vẫn điều chỉnh lại thật tốt chỗ ngồi của hai đứa nhỏ ở trên giường đất, để hai đứa đều có thể thấy được rõ ràng cái TV nhỏ trước mặt.
Đừng nói đến cái TV này, thật đúng là không phải nhỏ bình thường...
Nhưng mà cũng không thể cản trở được mấy đứa nhỏ hiếm lạ mà xem.