Mấy người quay trở về, vừa vặn cũng đã giữa trưa, Lâm Quân Trạch còn đang bận lo chuyện tháp tín hiệu của TV còn Cố Tri Ý đi nấu cơm.
Mấy đứa nhỏ đều bày ra vẻ mặt tò mò đi theo bên người Lâm Quân Trạch.
Lâm Quân Trạch đi đến nơi nào thì mấy nhóc liền đi theo đến nơi đó.
Hà Thúy đang chăm sóc cho hai đứa nhỏ nhất kia, cũng tò mò mà nhìn Lâm Quân Trạch bận trước bận sau.
Đầu tiên là tìm một cây gậy trúc, cột cái tháp thu nhận tín hiệu vào trên cây gậy trúc, sau đó lại đặt cây gậy trúc ở dưới mái hiên, dùng dây thép cố định nó lại.
TV đã được bóc vỏ ra, đặt ở ngay trên cái bàn trong phòng.
Mấy đứa nhỏ đều đang vây quanh cái TV.
Sau khi Lâm Quân Trạch kéo lại dây cáp xong mới đi xuống, lại thử điều chỉnh lại một phen nữa, cuối cùng mới chuyển đến một kênh.
Thời điểm ban đầu chỉ có mỗi thanh âm xì xì. TV cũng không có hiện lên hình ảnh nào.
Một lúc, mấy đứa nhỏ nhìn thấy trên cái TV này có người xuất hiện, tất cả đều hưng phấn đến mức trực tiếp nhảy nhót tại chỗ.
“Ba ba, ba ba, trên TV có người kìa.”
“Đúng vậy, thật là thần kỳ nhạ!” Hai đứa nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo kẻ xướng người hoạ nói.
“Đừng nói nữa, cái này còn rất mới lạ.” Hà Thúy đứng ở bên cạnh cũng hiếm lạ nói.
Chỉ là cái kênh này không bao lâu sau lại bắt đầu lóe lóe lên.
“Ba ba, TV hỏng mất rồi.” Nhị Bảo khẩn trương nói.
“Không phải là hỏng đâu, các con qua đây nhìn một chút.” Nói xong Lâm Quân Trạch lại đi ra ngoài lay lay cái tháp tín hiệu một chút.
Chỉ một lát sau lại có trở lại.
“Ba ba, ba ba có rồi.” Đại Bảo nói với Lâm Quân Trạch đang ở ngoài kia.
Lúc này Lâm Quân Trạch mới đi xuống dưới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-908.html.]
Mấy đứa nhỏ lúc này đều ngồi ở phía trước cái TV, dùng đôi mắt sáng lấp lánh mà nhìn cái TV trắng đen nho nhỏ này.
Cố Tri Ý nấu xong cơm đi ra ngoài, đập vào mắt là một loạt đứa trẻ ngồi chỉnh chỉnh tề tề ở nơi đó.
“Được rồi, đi ăn cơm trước đi.” Cố Tri Ý hô lên.
Hà Thúy giao Đoàn Đoàn và Viên Viên cho Cố Tri Ý xong liền quay về nhà.
“Mẹ, hôm nay nhà mình vừa xem TV vừa ăn cơm có được không ạ? Con có thể ăn được hai chén cơm.” Nhị Bảo giơ hai ngón tay của cậu nhóc ra.
Cố Tri Ý tức giận nói: “Nói cứ như thể ngày thường con chỉ ăn có mỗi một chén cơm thôi ấy.”
“Hắc hắc!” Nhị Bảo cũng không hề xấu hổ, vẫn vô tâm vô phế mà cười.
Cố Tri Ý nhìn cái TV này cũng không phải là đang chiếu mấy cái phim truyền hình gì đó mà, sao mấy người này còn xem được đến mùi ngon thế này?
DTV
“Được rồi, cứ chờ đó đi!” Cố Tri Ý cũng biết bọn họ sẽ có cảm giác mới mẻ đối với TV.
Cho nên cũng không ngăn cản, nhưng mà cũng cũng dặn dò hai đứa nhỏ, không thể đứng vào quá gần cái TV này, cũng chỉ là sợ hai đứa nó còn nhỏ như thế này mà đã làm cho đôi mắt bị cận thị.
“Mẹ, chúng con đã biết rồi.” Hai đứa nhỏ đều sảng khoái mà đáp ứng cô.
Cơm của giữa trưa chính là ăn ở trong phòng, chờ đến lúc sau khi ăn xong, theo như bình thường thì phải đi nghỉ ngơi một chút, kết quả ai cũng không chịu đi nghỉ ngơi.
Những người hàng xóm ở xung quanh nghe được tiếng gió cũng đều lục tục tới nhà xem đồ vật mới lạ.
Sau khi Cố Tri Ý dỗ hai đứa nhỏ nhất ngủ xong, cũng chỉ có thể đi ra ngoài tiếp đón mấy người hàng xóm.
Mọi người nhìn thấy trên cái TV này xuất hiện người đang sống sờ sờ, lại còn có thể nói được, mọi người cũng đều cực kỳ hiếm lạ.
Đều sôi nổi ngồi xuống, nhìn lên.
Cố Tri Ý không có biện pháp nào, cũng chỉ có thể để cho Lâm Quân Trạch trông coi mấy đứa nhỏ, bản thân cô lại đi múc chút nước ra tiếp đón mấy người kia.
Nhưng mà mấy người hàng xóm chỉ xem cho biết xong liền quay trở về, tuy là rất luyến tiếc nhưng mà nói cho cùng thì đây cũng là nhà của người khác, mọi người cũng không phải là người mặt dày mày dạn gì, cho nên ở thời điểm bọn họ rời đi Cố Tri Ý cũng cười nói: “Các chị sau này có rảnh lại đến nhà em cùng xem nhé.”
Mọi người cũng đều vui vẻ mà đáp ứng.