Lúc này nhìn thấy nhiều bức tranh treo trên tường như vậy, Tam Bảo lại càng cảm thấy hứng thú hơn với nơi này.
“Thầy ơi, tất cả những bức tranh ở đây đều là do thầy vẽ sao?” Tam Bảo tò mò hỏi.
“Ha ha. Đúng vậy. Còn có một ít là cháu gái thầy vẽ.” Thích Trúc nói xong liền chỉ vào những bức tranh ở một mặt tường khác.
Chỉ là sau khi Tam Bảo nhìn thấy những bức tranh đó, lại hơi nhíu mày.
Hiển nhiên là, cậu nhóc nhìn không hiểu trong bức tranh đó đang vẽ thứ gì!
“Ha ha, mấy bức tranh đó, đều là con bé ngẫu hứng vẽ vời thôi.” Thích Trúc hiển nhiên cũng biết, cháu gái của ông ấy không có hoa tay vẽ vời, vội vàng dời đề tài đi.
“Ông nội, có phải ông lại nói bậy về cháu không thế?” Lúc này, bên ngoài truyền đến một giọng nói của con gái mang theo vài phần ngang ngược kiêu ngạo.
Chỉ thấy người tới mặc một chiếc váy công chúa màu hồng nhạt, tuổi cũng xấp xỉ với Tam Bảo.
Tóc cô bé buộc thành hai cái đuôi ngựa ở trên đầu. Đi đường tung tăng vung vẩy.
“Nào, Kiều Kiều tới đây nào, để ông giới thiệu cho con, đây là học sinh ông nội vừa mới nhận. Hạo Thần, đây là cháu gái thầy, Thích Kiều Kiều.”
“Hừ, ông nội, không phải ông nói ông không nhận học sinh nữa sao?” Thích Kiều Kiều chống eo nói.
“Đây là người cuối cùng, người cuối cùng đấy.” Thích Trúc hơi chột dạ nói.
Sau đó lại chuyển đề tài. Thích Kiều Kiều liếc mắt một cái liền thấy rõ kỹ xảo của ông nội mình, nhưng cũng chỉ khẽ hừ một tiếng.
Lúc này Thích Kiều Kiều mới nhìn về phía Tam Bảo, Tam Bảo cũng rất lễ phép chào hỏi với đối phương.
“Chào bạn, Kiều Kiều, tớ tên là Hạo Thần.”
“Tớ biết rồi, tớ nói cho cậu biết, cậu phải học thật tốt đó, cũng không thể chọc tức ông nội của tớ biết chưa?” Thích Kiều Kiều vừa mở miệng chính là yêu cầu này.
Nhưng ở trong mắt Tam Bảo, mỗi biểu tình của cô bé đều vô cùng sinh động, Tam Bảo nhìn Thích Kiều Kiều, cảm giác như là vừa nhìn thấy em gái mình vậy.
Tốt tính gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-906.html.]
Sau đó Thích Kiều Kiều lại nhảy nhót chạy ra ngoài.
Thích Trúc cũng bất đắc dĩ lắc lắc đầu.
“Hạo Thần a, con đừng để ý, Kiều Kiều chính là như vậy, nhưng mà con bé không có ý xấu gì đâu.”
Thích Trúc cũng sợ Tam Bảo hiểu lầm cháu gái mình là một cô gái kiêu căng, đến lúc đó lại không có lợi cho việc ở chung của hai người.
“Em hiểu mà, thầy ơi, em gái đáng yêu quá.” Tam Bảo nhẹ giọng nói.
Dường như là không ngại chút nào cả.
Thích Trúc thấy như vậy cũng yên tâm rồi, sang sáng cười nói: “Được, vậy chúng ta bắt đầu luôn đi, con vẽ một bức tranh trước để thầy nhìn thử giúp con nào.”
Lúc trước Thích Trúc cũng đã xem qua tranh của Tam Bảo, nhưng những bức tranh đó đều vẽ tương đối tùy ý, Thích Trúc vẫn muốn xem thực lực của Tam Bảo tới đâu trước đã.
Sau đó cũng dễ lên kế hoạch dạy dỗ vào những chỗ Tam Bảo chưa thành thạo.
Tam Bảo nghe Thích Trúc nói muốn cậu nhóc vẽ tranh, lập tức liền móc ra công cụ vẽ tranh mà cậu nhóc mới mua từ bên trong ba lô của mình ra.
Sau đó ra hình ra dạng trải giấy lên trên bàn.
Sau đó bắt đầu lấy ra trang bị của mình.
Bên này Tam Bảo bận rộn học tập, còn Cố Tri Ý bên kia lại thừa dịp cuối tuần vừa vặn có thời gian rảnh, đi đến nhà xưởng bên kia nhìn xem.
Năm nay hàng hoá mùa hè cũng bán được không tồi, hơn nữa cho Triều thị bên kia, còn có bách hóa đại lâu hợp tác lâu dài, hiệu quả và lợi ích cũng không tồi.
DTV
Cố Tri Ý vừa đến trong xưởng, liền nghe thấy Trương Lực oán giận, nói thiết bị không đủ.
Cố Tri Ý nghĩ vẫn tính đặt của Robert thêm mấy chiếc máy nữa, cũng không biết bây giờ đặt thì bao lâu mới đưa tới được.
Nhưng mà chuyện tương đối tốt bây giờ là, Hoa Quốc mở ra đối ngoại mậu dịch.
Này hai nước chi gian một ít mậu dịch lui tới, thật ra tốc độ cũng đã tăng lên không ít.
Nhưng mà thủ tục cần phải làm thì vẫn phải làm.