“Ách, chuyện này... được được được, cô buông tay ra trước đã, chuyện này chúng tôi sẽ đăng lên báo, nhưng còn số tiền này có thể tìm được lại hay không thì chúng tôi cũng rất khó mà chắc chắn được.”
Nhân viên công tác khó xử nói.
“Tại sao mà lại không tìm về được cơ chứ! Số tiền này của tôi bị mất ở chỗ các anh. Anh nhìn đi, túi của tôi cũng bị rạch rách rồi.”
Làm sao Chu Mỹ Trân lại có thể chịu buông tha, dù sao chị ta cũng nghĩ là nếu không tìm được tiền của chị ta về thì chị ta cũng phải bắt người nhà ga đền tiền cho chị ta.
Nhân viên công tác thấy chị ta khó chơi như vậy cũng không bảo Chu Mỹ Trân đi trước mà vội dứt tay chị ta ra rồi tự mình chạy trước.
“Hu hu, ngay cả mấy người cũng bắt nạt tôi!!!” Chu Mỹ Trân khóc vô cùng thê lương.
Bên này, hai đứa nhỏ nhìn thấy mẹ mình khóc, không nhịn được cũng bắt đầu bật khóc theo.
Tình hình lại mất khống chế một lần nữa.
Sau đó Chu Mỹ Trân nghĩ như vậy cũng không phải cách hay, cho nên muốn đi tìm nhân viên công tác tính sổ.
DTV
Chỉ là chị ta vừa mới chuẩn bị đứng dậy, lại bởi vì bị tê chân mà té ngã một cái.
Vẫn là hai anh em Kiến Minh tiến lên đỡ chị ta dậy.
Ba mẹ con bọn họ đỡ nhau đi đến phòng an ninh, nói rõ tình hình với người bên kia, nhưng Chu Mỹ Trân muốn chơi xấu cũng không được.
Người chịu trách nhiệm bên kia còn cứng rắn hơn so với chị ta, Chu Mỹ Trân là điển hình của loại người bắt nạt kẻ yếu, lúc này cũng chỉ có thể lắp bắp nói rõ ràng tình huống của bản thân ra, rồi mới dẫn theo hai đứa nhỏ đi ra ngoài.
Đứng ở cửa ga tàu hỏa, nhìn đám đông người đến người đi, Chu Mỹ Trân đột nhiên cảm thấy mê mang.
Nhưng đó cũng chỉ là chuyện thoáng qua mà thôi, rất nhanh mấy người bọn họ đã bị cơn đói gọi quay về hiện thực.
Chu Mỹ Trân cuối cùng không còn cách nào khác, chỉ có thể dẫn theo mấy đứa con, mặt xám mày tro trở về thôn của chị ta.
Đi đến nửa đêm cuối cùng cũng đã tới thôn, mấy người cũng đã kiệt sức.
Miệng của hai đứa bé cũng đã tái nhợt khô nứt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-904.html.]
Cũng đi không nổi nữa, liễn ngồi bệt xuống ở cửa thôn Thạch Đôn.
Chu Mỹ Trân không còn cách nào, chỉ có thể tiến lên gõ cửa, chuẩn bị nhờ người trong thôn lấy cho chút đồ để ăn.
Kết quả vừa gõ cửa, mấy con ch.ó trong thôn u đều bắt đầu sủa gâu gâu.
Có một con không biết là do không buộc chặt dây thừng hay là người trong nhà không xích lại mà chạy thẳng ra ngoài.
Không chút do dự liền bổ nhào vào người Chu Mỹ Trân.
Này một phác, trực tiếp đẩy Chu Mỹ Trân gục trên mặt đất.
“Cút ngay, đồ súc sinh này, cút ngay cho ta aa aa”
Hai đứa nhỏ nghe thấy tiếng kêu lại càng sợ hãi, nhưng cũng không dám tự tiện đi kéo mẹ mình ra.
Chó trong thôn đều sủa vang, mọi người tưởng có trộm vào trong thôn, mỗi người đều cầm d.a.o phay, cuốc xẻng chạy ra ngoài.
Kết quả lại nhìn thấy một người đang bị một con ch.ó làm gục trên mặt đất.
Mọi người tưởng là trộm, lúc này trong thôn cũng không có một ngọn đèn dầu nào, nương theo ánh sáng mờ mờ của ban đêm, không nói hai lời, đi lên lại bắt đầu đánh đấm.
“Đánh c.h.ế.t cái thằng trộm này, gà nhà yêm có phải do mày trộm không hả?”
“Vậy mà lại còn dám tới, xem chúng tao có đánh c.h.ế.t mày luôn không.” Người trong thôn lòng đầy căm phẫn đánh đấm.
“Đừng đánh, đừng đánh, là tôi Chu Mỹ Trân.” Chu Mỹ Trân bị đánh đau đến mức hít vào một hơi nhưng vẫn gào lên trước.
Lần thứ một trăm linh một Chu Mỹ Trân cảm thấy hối hận, tại sao chị ta lại rối rắm cơ chứ?
Khiến cho đến ngày hôm nay giống như chó nhà có tang vậy!
Lúc bắt đầu, mọi người mồm năm miệng mười, vẫn là đến một sau khi mới nghe thấy tiếng của Chu Mỹ Trân.
Cuối cùng đến lúc này mọi người mới dừng lại, có người cầm đèn pin từ trong nhà ra, vừa chiếu sáng, mới coi như thấy rõ dáng vẻ của Chu Mỹ Trân.
Nhưng mà bị người đánh một trận, làm sao có thể dễ nhìn đến mức nào được nữa.