Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 902

Cập nhật lúc: 2024-12-24 18:05:45
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Quân Trạch làm ra dáng vẻ bản thân anh chịu thiệt thòi khiến cho Cố Tri Ý cũng bó tay rồi.

Cố Tri Ý liếc nhìn anh.

“Anh nói cứ như em thường xuyên ngược đãi anh vậy.”

“Làm gì có, vợ anh rất tốt với anh.”

Cố Tri Ý bị lời nói này của Lâm Quân Trạch mà chọc cười, cô nhịn không được phải bật cười.

DTV

“Được rồi, việc này cứ như vậy đi. Chẳng qua em nói trước, sau này đồng đội cái gì đó, anh cũng bớt nhìn về phía em bên này.”

“Anh biết rồi. Vợ à, lần này xem như một bài học cho anh.”

“Ừm, lần này trách nhiệm của em cũng rất lớn. Vốn dĩ cho rằng công tư phải rõ ràng nên mới để một tai họa ngầm bên cạnh thế này.” Cố Tri Ý thấp giọng nói.

“Nếu nói trách nhiệm thì trách nhiệm ở anh rất lớn. Anh biết ít nhiều gì em cũng nể mặt mũi anh, nhưng cũng không ngờ người này đã thay đổi như thế này.” Lâm Quân Trạch thở dài.

Mắt thấy hai người nói một hồi lại quay lại tự trách lẫn nhau, Cố Tri Ý đành chuyển đề tài.

“Ừm, chẳng qua em chỉ sợ sau này Đoàn Đoàn sẽ bị để lại sẹo.” Cố Tri Ý nói ra lo lắng của mình.

Cố Tri Ý vừa dứt lời thì hệ thống không gian Mông Mông không nhịn được phải mở miệng.

“Chủ nhân, không có việc gì đâu, ở đây tôi có thuốc xóa sẹo, cô cứ yên tâm, tôi chắc chắn sẽ lành lặn giống như trước đó, thậm chí càng thêm bóng loáng.”

Cố Tri Ý ...

“Không sao đâu, dù cho có sẹo đi chăng nữa Đoàn Đoàn của chúng ta vẫn là xinh đẹp nhất.”

Lâm Quân Trạch vừa dứt lời thì Đoàn Đoàn bên kia đã bò đến, nói vài tiếng nhi nhi nha nha với Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch, sau đó còn nhào vào người Cố Tri Ý.

“Ôi, Đoàn Đoàn của chúng ta có phải đã hết đau rồi không?” Cố Tri Ý cưng chiều nói.

“Em xem, Đoàn Đoàn cũng không muốn chúng ta cãi nhau.” Lâm Quân Trạch vừa cười vừa nói.

“Chỉ một mình anh biết?” Cố Tri Ý tức giận nói.

“Hì hì.” Đoàn Đoàn trong lòng Cố Tri Ý cười lên khanh khách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-902.html.]

Vừa rồi, Đoàn Đoàn vẫn một mực để ý đến tình hình của cha mẹ bên này, không ngờ người cha Lâm Quân Trạch cũng rất có tài. Hai ba lần là dỗ được vợ mình rồi.

Lần này cuối cùng thì sau cơn mưa trời đã sáng, Đoàn Đoàn lại giận dữ nghĩ đến người phụ nữ họ Chu kia sẽ luôn luôn xui xẻo, luôn luôn xui xẻo.

Đoàn Đoàn không biết, khi cô bé có suy nghĩ thế này trong đầu mình thì nhẫn ngọc trong túi đã phát ra ánh sáng màu vàng nhạt nhàn.

Chỉ là cả nhà ba người đều không ai phát hiện cả.

Còn về phần Viên Viên, cậu bé đã sớm nằm trên giường ngáy o o rồi.

Ba người họ ngồi với nhau như thế một hồi thì bắt đầu đi ngủ, chỉ là trước khi đi ngủ vẫn phải giúp Đoàn Đoàn thay băng. Bây giờ thời tiết đang nóng, nếu không thường xuyên chú ý đến vết thương thì rất dễ bị nhiễm trùng.

Thuốc bôi lần này là Cố Tri Ý đã lấy từ không gian.

Nghe Mông Mông nói đây là thuốc tương đối tốt nên Cố Tri Ý không do dự, cô cũng hy vọng trên đầu Đoàn Đoàn sẽ không bị để lại vết sẹo.

Vừa xoa thuốc xong, trên vị trí bị thương có cảm giác lành lạnh, sau đó lại chậm rãi cảm thấy vết thương không không còn đau nữa.

Đoàn Đoàn biết chắc chắn đây không phải thuốc của bệnh viện cho.

Thay thuốc xong thì mọi người đi ngủ.

Chỉ là sau khi mọi người đã ngủ thì chiếc nhẫn ngọc trong túi vẫn lóe lên ánh sáng màu vàng nhạt, bao phủ toàn bộ cơ thể Đoàn Đoàn.

Chỉ là vẫn không có ai phát hiện ra chuyện này.

Hôm sau, Nhị Bảo còn tưởng rằng hôm nay vẫn sẽ là một ngày bão táp như trước, không ngờ hôm nay ngược lại không giống như vậy nữa...

Mà cậu bé nhìn thấy dáng vẻ của Cố Tri Ý dường như rất tốt.

“Nhìn cái gì vậy? Ăn cơm cho nghiêm túc!” Cố Tri Ý gõ đầu Nhị Bảo nói.

“Mẹ, mẹ...” Nhị Bảo thăm dò hỏi.

Đương nhiên Cố Tri Ý biết cậu bé muốn nói cái gì, nhưng cô không cần mặt mũi nữa sao?

“Ăn cơm đi!” Lâm Quân Trạch nhìn thấy dáng vẻ của Cố Tri Ý thì biết, anh vội vàng kiềm chế lại sự tò mò của đứa con trai Nhị Bảo

“A.” Nhị Bảo nhìn cha và mẹ, dáng vẻ kẻ xướng người họa này thì cậu bé đã chắc chắn trong lúc vô hình mâu thuẫn gia đình cái gì đó đã được hóa giải.

Thật sự là làm khó Nhị Bảo mà.

Loading...