Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 901

Cập nhật lúc: 2024-12-24 18:05:44
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Đúng rồi, tớ nhìn cậu và lão Lâm, chắc không phải cậu đổ hết trách cứ lên người lão Lâm đó chứ?” Đột nhiên Hồ Tư Tuệ nhớ đến, từ lúc vào nhà đến bây giờ, không khí giữa hai người họ hơi kỳ lạ.

Cố Tri Ý không trả lời. Ngô Cát Vi cau mày, cô ấy không đồng ý, cố tình đụng vào người Hồ Tư Tuệ, sau đó nháy mắt với cô.

Đây là chuyên của vợ chồng người ta. Họ cũng chỉ là người ngoài, vẫn nên bớt nhúng tay vào thì tốt hơn.

Hồ Tư Tuệ nhìn biểu lộ của Cố Trị Ý thì cũng biết nhưng đúng là cô không thể nói gì cả, chỉ có thể khuyên giải: “Ai, chuyện thế này anh ấy cũng không muốn xảy ra, ai mà ngờ Chu Mỹ Trân này là loại người biết mặt mà khó biết lòng chứ? Cậu cũng đứng cố chấp gây khó dễ với lão Lâm nhà cậu!”

Cố Tri Ý khẽ gật đầu, biểu thị cô đã hiểu.

“Vậy chúng tớ về trước nhé!” Ngô Cát Vi đứng lên, chuẩn bị chào tạm biệt rồi ra về.

“Tối nay ở lại nhà tớ ăn cơ đi!” Cố Tri Ý mời họ.

“Không được, không được. Trong nhà còn đang chờ tớ kia.” Hồ Tư Tuệ vội vàng từ chối.

Nói đùa sao? Vợ chồng nhà người ta như thế này, giữ họ lại để lúng túng sao?”

Thấy họ đã như vậy, Cố Tri Ý cũng không cố giữ họ lại ăn cơm, dù sao cô vẫn còn giận dỗi Lâm Quân Trạch.

Trước tiên vẫn nên giải quyết vấn đề cho rõ ràng.

Đến tối, sau khi thu xếp xong cho con cái, chuẩn bị đi ngủ. Cuối cùng thì Lâm Quân Trạch cũng nhịn không được nữa.

Chuyện này chung quy vẫn phải nói ra rõ ràng, nếu không hai người cứ nghẹn lại đó, lại càng khó chịu trong lòng.

“Vợ à, chúng ta nói chuyện đi!”

Lâm Quân Trạch thấp giọng nói.

Vốn dĩ anh còn cho rằng thái độ của Cố Tri Ý vẫn là giống hôm qua, nhưng không ngờ Cố Tri Ý khẽ gật đầu.

Hai người đều đã bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện.

“Vợ à, anh biết chuyện này chúng ta đều không mong muốn nó xảy ra, nhưng nó đã xảy ra rồi, chúng ta nên tỉnh táo nhìn lại vấn đề của bản thân. Chuyện này, vấn đề của anh là rất lớn. Em yên tâm, anh cam đoan về sau sẽ không có chuyện này nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-901.html.]

Lâm Quân Trạch vừa nói vừa nhìn theo sắc mặt của Cố Tri Ý bên này, thấy vẻ mặt của cô đã dịu xuống mới dám bước lên ôm cô.

“Em cũng đừng tự trách mình! Được không?”

Cố Tri Ý không nói chuyện mà đột nhiên khóc lên. Lâm Quân Trạch thấy cô không có phản ứng gì nên cúi đầu kiểm tra thì phát hiện cô đang khóc.

DTV

Lúc này anh luống cuống tay chân, còn cho rằng mình lại nói sai cái gì nên vội vàng an ủi: “Vợ à, em đừng khóc, đừng khóc, nếu trách em cứ trách anh đi!”

Lâm Quân Trạch nói một hồi, Cố Tri Ý cũng không nghe lọt tai được mấy mấy câu.

Cô cứ như thế, đột nhiên ôm lấy Lâm Quân Trạch mà im lặng chảy nước mắt.

Tùy Lâm Quân Trạch muốn an ủi thế nào đều vô dụng.

Cố Tri Ý trong lòng Lâm Quân Trạch, phát tiết hết cảm xúc trong lòng mình, cảm giác cuối cùng cũng tốt hơn.

Nhưng thấy bản thần mình làm ướt một mảng lớn trước n.g.ự.c Lâm Quân Trạch thì bắt đầu ngại ngùng.

Lâm Quân Trạch nhìn thấy Cố Trị Ý thế này thì thấy buồn cười, anh nhịn không được mà khẽ cười một tiếng.

Sau khi bị Cố Tri Ý trừng mắt nhìn đến, Lâm Quân Trạch mới thu lại nụ cười của mình. Sau đó anh ra vẻ bình tĩnh nói: “Khụ khụ, vợ à, em hết giận chưa.”

“Ai nói em giận?” Cố Tri Ý tuyệt đối sẽ không thừa nhận hai ngày nay cô giận dỗi.

“Đúng đúng đúng, em không có giận, là anh nghĩ nhiều!” Lâm Quân Trạch thấy Cố Tri Ý thế này, ngoài miệng anh vui vẻ nịnh bợ, vội vàng đổi giọng nói.

“Được rồi, nói thế nào thì em cũng có vấn đề, em chỉ tự trách mình, không có ý muốn trách gì anh, chỉ là... em nhịn không được.”

Cuối cùng Cố Tri Ý cũng thẳng thắn nói.

“Vợ à, anh biết, anh đều biết. Sau này chúng ta cũng không cần nhắc đến chuyện này nữa. Quá dọa người rồi. Em xem mấy hôm nay, mấy đứa bé cũng không dám nói chuyện.

“Vậy sao?” Cố Tri Ý ngẩng đầu nhìn Lâm Quân Trạch, nhỏ giọng nói.

“Đương nhiên. Anh nghĩ sau này, chúng ta nên thay đổi cách giải quyết vấn đề vậy. Đóng cửa phòng lại, em muốn đánh anh cũng được, anh có thể nhịn được.”

Loading...