Lúc đi học, mấy đứa bé còn cố ý đi ngang qua phòng nhìn Đoàn Đoàn, nhưng không nghĩ đến Đoàn Đoàn lại không tim không phổi thế kia.
Bên miệng còn kêu gọi mấy người anh trai.
“Đoàn Đoàn ngoan, anh trai sẽ mua kẹo cho em.” Nhị Bảo đau lòng sờ lên mặt Đoàn Đoàn.
“Ừm, mua kẹo cho em.” Tam Bảo hôn Đoàn Đoàn một cái.
Đại Bảo cũng đến nói câu gì đó với Đoàn Đoàn.
Sau đó ba anh em lại đi học.
Buổi sáng Hà Thúy đến trông đứa bé, nhìn thấy vết thương trên đầu đứa nhỏ thì vô cùng lo lắng.
“Không có việc gì đâu chị dâu. Bây giờ Đoàn Đoàn đã ổn định rồi, hai ngày này em cũng đã xin phép nghỉ ở nhà, mấy ngày này chị có thể nghỉ ngơi đấy ạ.” Cố Tri Ý nhìn Hà Thúy nhẹ nhàng nói.
“Việc này... Hay là chị vẫn cùng với em chăm sóc cho đứa nhỏ thì hay hơn.” Hà Thúy không yên tâm chút nào.
“Không cần đâu chị dâu. Em và lão Lâm đều ở nhà cả, chị cũng nghĩ ngơi một chút đi ạ.”
Sau cùng cũng không còn cách nào, Hà Thúy chỉ có thể trở về nhà.
Cố Tri Ý phải đi đến trường học một chuyến để xin phép nghỉ hai ngày.
Vừa khéo lại đụng phải Hồ Tư Tuệ. Hồ Tư Tuệ nhìn thấy sắc mặt Cố Tri Ý không tốt nên tiến đến quan tâm hỏi thăm.
“Tiểu Ý à, cậu làm sao vậy? Sao dáng vẻ cậu trông mệt mỏi vậy?”
“Không có việc gì. Hôm qua, Đoàn Đoàn bị thương, cụ thể thế nào để sau rồi tớ kể lại với cậu. Tớ phải xin nghỉ học mấy ngày trước đã."
“Hả? Đoàn Đoàn bị thương rồi sao? Được được được, vậy cậu đi xin phép trước đi. Tan học tớ và Vi Vi sẽ sang nhà cậu.”
Hồ Tư Tuệ thấy Cố Tri Ý thế này thì đoán rằng chắc chắn có chuyện gì đó nên cô không làm chậm trễ Cố Tri Ý. Để Cố Tri Ý đi xin phép nghỉ học trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-900.html.]
Cố Tri Ý cũng không hàn huyên nhiều, cô qua văn phòng xin nghỉ phép xong thì đi thẳng về nhà.
Lúc về đến nhà, cô nhìn thấy Lâm Quân Trạch đang dỗ cho Viện Viên ăn cơm.
“Vợ à, em về rồi sao?”
“Ừm.” Cố Tri Ý khẽ gật đầu. Sau đó cô đi rửa tay rồi tiến lên nhận cái bát trong tay Lâm Quân Trạch, nhẹ nhàng nói: “Để em làm.”
Vốn dĩ Viên Viên vẫn đang tỏ ra vô lại, nhưng vừa nhìn thấy Cố Tri Ý không thay đổi sắc mặt đút cơm cho mình thì cậu bé lập tức không dám lì nữa.
Thế là ngồi ngay ngắn lại mà ăn cơm Cố Tri Ý đút cho.
DTV
Cả ngày hôm nay Cố Tri Ý đều ở trong nhà chăm sóc cho các con. Đoàn Đoàn khá tốt, ngoại trừ vết thương hơi đau nhức ra nên nhìn bên ngoài cô bé có vẻ hơi ỉu xìu, còn lại thì không có vấn đề gì nữa.
Buổi chiều, sau khi tan học, hai người Hồ Tư Tuệ và Ngô Cát Vi đến thăm Đoàn Đoàn. Họ nhìn thấy Đoàn Đoàn thế này thì vô cùng đau lòng.
“Tiểu Ý, cậu nói xem, chuyện gì xảy ra vậy? Sao lại thành ra thế này rồi?”
“Đúng vậy, tớ nhìn thấy hình như còn phải khâu vết thương lại nữa, đúng không?” Hồ Tư Tuệ ân cần hỏi.
Cố Tri Ý cũng chỉ kể lại sơ lược chuyện xảy ra hôm qua.
Nói xong thì thở dài: “Thật ra nên trách tớ, nếu xử lý chuyện này sớm hơn thì đã không xảy ra chuyện thế này rồi.”
“Việc này làm sao có thể trách cậu chứ? Người xấu đã muốn gây rắc rối cho cậu, cậu có đề phòng thì cũng khó mà tránh.” Hồ Tư Tuệ nhìn cô.
“Đúng vậy. Cậu không cần tự trách mình đâu. Chúng ta cứ chăm sóc cho tốt, sau này Đoàn Đoàn vẫn là một đại mỹ nhân, đúng không?” Ngô Cát Vi cười, hóa giải bầu không khí.
“Tớ biết.”
Cô đều hiểu những điều này, nhưng mỗi lần nhìn thấy vết thương lớn như vậy trên đầu Đoàn Đoàn thì cô vẫn không thể nhịn được mà tự trách bản thân.
“Được rồi, cậu cũng đừng tự trách nữa! Cậu cứ xem như Đoàn Đoàn bị ngã, không có việc gì đâu.” Hồ Tư Tuệ an ủi.