Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 899

Cập nhật lúc: 2024-12-24 18:04:13
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chị không khỏi đau lòng nói: “Cái người họ Chu này cũng thật là, đứa bé còn nhỏ như vậy mà cũng đành...”

“Không sao đâu chị dâu. Vừa rồi chị ở bên ngoài nói gì với Lâm Quân Trạch vậy ạ?” Vừa rồi Cố Tri Ý ở trong phòng cũng lờ mờ nghe được chuyện gì đó.

“Chúng ta ra ngoài nói!” Vương Quế Chi sơ ở trong phòng làm ồn đến hai đứa bé, chị dứt khoát kéo Cố Tri Ý ra ngoài nói chuyện.

Sau đó mới kể lại chuyện ba mẹ con nhà Chu Mỹ Trân kia bỏ đi.

Cố Tri Ý đã nghĩ đến chuyện này rồi.

Người làm việc trái lương tâm, bây giờ còn không chịu chạy, chẳng lẽ lại ngồi chờ cô tìm đến cửa nữa sao?

Nghĩ đến đây cũng là do Chu Mỹ Trân sợ hãi nên chỉ có thể chạy đi.

Nhưng muốn Cố Tri Ý cứ như vậy mà buông tha cho chị ta thì không thể.

Hôm nay, khi Chu Mỹ Trân uy h.i.ế.p cô, Cố Tri Ý đã sớm cho một ít thứ vào chén cơm của chị ta, cô tin rằng việc này có thể khiến chị ta ăn phải chút khổ.

Bây giờ, Cố Tri Ý còn chưa muốn làm gì khác là vì cô muốn chăm sóc cho Đoàn Đoàn thật tốt.

“Hôm nay chị nhìn thấy cô ta đứng một mình trên phố lẩm bẩm cái gì đó, gần đây cô ta cũng thường xuyên tính sai tiền. Chị muốn nói chuyện này với em nhưng lại sợ là cố ý gây ra chuyện, nhưng em thử nhìn sổ sách trong khoản thời gian này thì biết.” Vương Quế Chi nói xong thì vẻ mặt rất bất đắc dĩ.

“Chị dâu, vốn dĩ em cũng đã nghĩ đến sẽ sa thải chị ta, là do trước đó bận rộn việc học nên cứ trì hoãn đến hôm nay.” Cố Tri Ý đau đầu nói.

“Ai, chuyện cũng đã xảy ra rồi, vậy em cứ chăm sóc cho Đoàn Đoàn đi đã, bây giờ trong tiệm cứ để một mình chị cũng được, cuối tuần còn có mấy người Vi Vi đến giúp, có thể giải quyết được.” Vương Quế Chi an ủi.

DTV

Cố Tri Ý khẽ gật đầu, cô nói: “Vất vả cho chị dâu quá, em sẽ nhanh chóng tuyển người vào phụ chị”.

Vương Quế Chi cũng biết tâm trạng của Cố Tri Ý không được tốt nên khi nói xong chuyện thì lập tức trở về.

“Được rồi, vậy chị về trước đây, em cũng đừng mệt mỏi quá!”

Tiễn Vương Quế Chi đi rồi, Cố Tri Ý trở về phòng mình, nhìn thấy hai đứa bé đã ngủ say, cô kéo kín chăn mền cho hai đứa rồi đi vào không gian tắm rửa.

Cho đến lúc bước ra thì Lâm Quân Trạch đã ở trong phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-899.html.]

Cố Tri Ý cũng không nhìn anh. Cô thấy hai đứa bé không có vấn đề gì nữa thì chuẩn bị lên giường đi ngủ.

Lâm Quân Trạch ngập ngừng muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy sắc mặt mệt mỏi của Cố Tri Ý thì nuốt xuống mấy lời định nói ra.

Hai người họ cứ như vậy, không ai nói gì cả.

Đến nửa đêm, Đoàn Đoàn bắt đầu lẩm bẩm.

Hai người đều vì chuyện của Đoàn Đoàn nên cực kỳ chú ý, vừa nghe thấy tiếng nói của Đoàn Đoàn thì lập tức ngồi dậy.

Lâm Quân Trạch đi mở đèn, bên này Cố Tri Ý kiểm tra tình hình của Đoàn Đoàn.

Chỉ thấy trên mặt Đoàn Đoàn đã đỏ bừng, hiển nhiên là vì vết thương trên đầu mà bắt đầu phát sốt.

Cố Tri Ý lấy miếng dán hạ sốt trong không gian dán lên cho cô bé.

Lâm Quân Trạch bên này cẩn thận mở vết thương ra kiểm tra.

Đúng là quanh vết thương hơi sưng đỏ. Hai người phối hợp giúp Đoàn Đoàn xử lý một lần.

Đến khi đã xử lý xong rồi, Lâm Quân Trạch mới lên tiếng: “Vợ à, em đi ngủ trước đi! Anh trông là được rồi.”

“Không cần.” Cố Tri Ý cứng rắn nói.

Lâm Quân Trạch cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài. Tính cách của Cố Tri Ý chính là một khi cô đã nhận định chuyện gì thì có đến tám trâu cũng không kéo được cô.

Bây giờ là đang nổi nóng. Lâm Quân Trạch cũng không biết cơn giận này đến lúc nào mới tiêu tan.

Hai người nhìn Đoàn Đoàn, sau khi nhiệt độ cơ thể của cô bé chịu giảm xuống cũng đã là ba giờ sáng.

Cố Tri Ý chắc chắn Đoàn Đoàn không có vấn đề gì nữa thì họ mới bắt đầu nghỉ ngơi.

Sáng sớm, Lâm Quân Trạch thức dậy rồi đi làm đồ ăn sáng.

Buổi sáng, mấy đứa bé ăn điểm tâm, chúng đều cảm nhận được bầu không khí không thích hợp lắm, nhưng cũng không dám lên tiếng.

Nhị Bảo chật vật nhẹ nhàng hít thở. Thật sự quá khó khăn cho cậu bé.

Loading...