Đại Bảo khẽ gật đầu. Vừa vặn lúc này Lâm Quân Trạch đã trở về.
Anh nhìn thấy Đại Bảo và mấy đứa bé ở trong sân thì hỏi: “Mẹ các con đâu?”
Đại Bảo chỉ về phía phòng bên kia, còn cho Lâm Quân Trạch một ánh mắt tự cầu phúc cho mình.
Lâm Quân Trạch thở dài, nhẹ nhàng đi vào nhà.
Nhìn thấy sắc mặt của Cố Tri Ý, Lâm Quân Trạch vẫn tiến lên hỏi: “Vợ à, anh xin lỗi. Là anh đã không bảo vệ được Đoàn Đoàn.”
Cố Tri Ý im lặng một hồi mới mệt mỏi nói: “Hiện tại em không muốn nói chuyện này với anh.”
Lúc này còn thảo luận ai đúng ai sai thì chuyện cũng đã xảy ra.
Vết thương của Đoàn Đoàn cũng đã tạo thành, bây giờ lại truy cứu là do lỗi lầm của ai đã không còn là điều quan trọng.
Thật ra một mặt Cố Tri Ý rất tự trách bản thân mình đã xử lý chuyện này không tốt, mặt khác cũng bắt đầu oán trách vì sao lúc trước Lâm Quân Trạch lại muốn làm việc tốt. Lại đi mời quả phụ của đồng đội vào cửa hàng.
Nếu ngay từ đầu anh không gọi Chu Mỹ Trân này đến đây có phải sẽ không có nhiều chuyện như thế này rồi không.
Đương nhiên nếu trước đó cô chịu nghe lời chị dâu cả sa thải chị ta sớm hơn thì có phải sẽ không có chuyện của ngày hôm nay rồi không?
Chẳng qua đây cũng chỉ là tấm lòng của cha mẹ nên tự trách mà thôi.
Kẻ sai trái chân chính nhất chính là Chu Mỹ Trân kia. Xem như không có lần này cũng sẽ có lần khác, vĩnh viễn sẽ không biết được những kẻ cực đoan, lúc cảm xúc của họ không còn ổn định nữa, họ sẽ làm ra những chuyện gì cả.
Nhưng lúc này, Cố Tri Ý không nhìn thấy kẻ trong cuộc Chu Mỹ Trân này nên mọi oán giận, cô đều trút lên người Lâm Quân Trạch.
Lâm Quân Trạch nhìn thấy dáng vẻ này của Cố Tri Ý thì chỉ thở dài.
Anh cũng biết, Cố Tri Ý đang oán trách anh.
Không ai ngờ được chuyện đã xảy ra vào ngày hôm nay, nhưng mọi chuyện cũng đã xảy ra, suy nghĩ của một người đàn ông như Lâm Quân Trạch cũng chính là cố gắng hết sức để đền bù.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-898.html.]
Còn về Chu Mỹ Trân, Lâm Quân Trạch sẽ không nghĩ đến tình cảm với đồng đội đó nữa.
DTV
Lúc này sắc trời đã tối, Lâm Quân Trạch chuẩn bị ra ngoài gọi ba anh em đi tắm rửa thì nghe thấy có người gõ cửa rồi bước vào.
“Chị dâu? Sao chị lại ở đây?” Lâm Quân Trạch thấy người đến là Vương Quế Chi thì tò mò hỏi.
“Ôi, chị mới vừa cơm nước xong thì nhìn thấy Chu Mỹ Trân mặt mày sưng húp, lại vội vội vàng vàng dẫn hai đứa nhỏ thu dọn đồ đạc, hỏi cái gì cũng không nói. Chị thấy họ đã dọn đồ đạc đi rồi mới đến đây xem thử thế nào. Đã xảy ra chuyện gì sao?”
Trực giác Vương Quế Chi nói rằng đã xảy ra chuyện nên Chu Mỹ Trân mới không dám chậm trễ mà rời đi ngay.
Lâm Quân Trạch ngẫm nghĩ thì biết được, chắc chắn là Chu Mỹ Trân kia sợ Cố Tri Ý truy cứu trách nhiệm nên lập tức thu dọn đồ đạc bỏ chạy.
Lâm Quân Trạch cũng chỉ có thể nói sơ lược lại chuyện xảy ra vào lúc chạng vạng cho Vương Quế Chi nghe.
Vương Quế Chi nghe xong thì vô cùng tức giận.
“Em nói cái người này sao lại thế này, công việc của cô ta có vấn đề, thế nào lại đẩy cơn giận lên người đứa bé còn nhỏ thế kia chứ?”
Vương Quế Chi vẫn không hiểu được.
“Không sao, chị dâu, Đoàn Đoàn đã khâu mấy mũi, bây giờ đang ở trong phòng ạ.”
“Được rồi, chị vào xem thử. Tối nay chị đến đây vốn dĩ là muốn nói mấy vấn đề về Chu Mỹ Trân. Em nói xem cô ta thường xuyên tính toán sai số tiền, ở đâu có nhiều tiền như vậy cho cô ta kiếm?” Vương Quế Chi nói xong thì lắc đầu ngao ngán.
“Vâng, chị dâu vào nhà đi ạ!” Lâm Quân Trạch nói.
Vương Quế Chi đi vào phòng thì nhìn thấy Cố Tri Ý đang chăm sóc cho đứa nhỏ, thế là chị bước nhẹ chân lại.
“Chị dâu, chị đến rồi à?” Vừa rồi Cố Tri Ý đã nghe thấy giọng nói của Vương Quế Chi.
“Ừm, đứa nhỏ không sao chứ?” Vương Quế Chi quan tâm hỏi.
“Không sao ạ. Bây giờ đã ngủ thiếp đi rồi.” Cố Tri Ý thở dài trả lời.
Vương Quế Chi lại gần mới nhìn thấy trên đầu Đoàn Đoàn có một vết thương lớn như vậy, chị hít vào một ngụm khí lạnh.