Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 897

Cập nhật lúc: 2024-12-24 18:04:10
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn Đoàn rõ ràng cảm thấy mẹ của cô bé xoa lên một lát thì vết thương của cô bé đã không còn đau đớn nữa.

“Ôi ôi ôi, cô đừng chạm lung tung vào vết thương của đứa bé!” Bác sĩ vừa cầm dụng cụ lên tay, đến khi cô ấy quay sang thì thấy Cố Tri Ý đang lau vết thương cho đứa bé nên vội vàng ngăn lại.

Cố Tri Ý cũng không nói gì. Cô chỉ ở bên cạnh an ủi Đoàn Đoàn.

Bác sĩ nhìn thấy trên khăn của Cố Tri Ý có máu, nhưng cũng không chạm vào vết thương của đứa bé nữa nên không nói gì nữa.

Bác sĩ đeo bao tay vào, sau đó lúc chuẩn bị khâu vết thương lại cho Đoàn Đoàn thì giọng nói rất nhỏ nhẹ, dịu dàng.

“Ngoan nha, thím sẽ nhẹ nhàng.”

Nói xong thì bảo Lâm Quân Trạch đến hỗ trợ giữ chặt Đoàn Đoàn, tránh cho đứa bé động đậy lung tung thì vết khâu sẽ khó nhìn.

Lâm Quân Trạch đến hỗ trợ kéo tay Đoàn Đoàn, làm cho cô bé không được động đậy.

Chỉ là trong lúc bác sĩ chấm thuốc vá vết thương thì Đoàn Đoàn thỉnh thoảng cũng nức nở nhưng không hề giãy dụa.

Bác sĩ cảm thấy rất lạ. Nếu là đứa bé đồng tuổi khác thì đã sớm bù lu bù loa lên rồi.

“Được rồi, khâu năm mũi. Bây giờ thì không có vấn đề gì lớn cả nhưng nếu hai người không yên tâm thì có thể đến bệnh viện làm kiểm tra cụ thể hơn.”

Bác sĩ nói xong thì vừa tháo găng tay xuống vừa dặn dò.

“Mặt khác, lấy một ít thuốc về, bây giờ thời tiết đang nóng, đừng để vết thương đụng nước, nhưng không cần lo lắng quá, qua mấy ngày thì quay lại đây kiểm tra.

“Vâng, cảm ơn bác sĩ.” Lâm Quân Trạch thấy đã xử lý xong thì nói cảm ơn với bác sĩ, lấy thuốc, trả tiền rồi chuẩn bị trở về nhà.

“Vợ à, để anh ôm con.” Lâm Quân Trạch đến bên cạnh Đoàn Đoàn, anh muốn đón lấy cô bé.

Nhưng lại bị Cố Tri Ý tránh đi.

Cô tự ôm lấy Đoàn Đoàn đúng lên, không thèm nhìn lấy Lâm Quân Trạch, cứ như thế mà im lặng đi ra ngoài nói cảm ơn với bác sĩ, rồi tự mình đi về.

Nhị Bảo nhìn thấy mẹ đi, cậu bé cũng tự giác đi theo.

Chỉ là vừa rồi cậu bé thấy sắc mặt của Cố Tri Ý không được tốt lắm nên mảy may không dám đến gần cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-897.html.]

Đoàn Đoàn lại ghé vào vai Cố Tri Ý, cô bé buồn ngủ rồi, bên miệng còn lầm bầm gọi mẹ.

Cố Tri Ý nghe thấy mà đau lòng.

Cô nhẹ nhàng xoa đầu Đoàn Đoàn, tăng tốc bước chân về nhà.

Về đến nhà, Chu Mỹ Trân đã chạy mất không còn thấy bóng dáng đâu. Bên này Đại Bảo cũng đã dỗ cho Viên Viên nín khóc.

Lúc này, Viên Viên nhìn thấy Cố Tri Ý đã về thì vành mắt lập tức đỏ lên, muốn Cố Tri Ý ôm cậu bé.

“Viên Viên, một hồi mẹ lại ôm con, bây giờ phải ôm chị gái về phòng đã.” Cố Tri Ý nhẹ nhàng nói, cô muốn tự đưa Đoàn Đoàn về phòng trước.

Viên Viên lảo đảo, bước chân đi theo.

Cố Tri Ý đặt Đoàn Đoàn lên giường, cô cố ý tránh đi vị trí của vết thương, tuy Mông Mông đã nói tác dụng của thuốc tê còn chưa hết, nhưng Cô Tri Ý vẫn cẩn thận.

Vừa khéo Đại Bảo đã giúp mang nước vào đây, Cố Tri Ý lau nước mắt còn đọng lại trên mặt cô bé.

DTV

“Được rồi, các con ra ngoài trước đi!” Cố Tri Ý đuổi mấy anh em ra ngoài.

Đại Bảo quay sang nháy mắt với Nhị Bảo và Tam Bảo, ba anh em đi ra ngoài trước.

Viên Viên một mực không chịu đi, Cố Tri Ý cũng không quản cậu bé.

Cũng không biết có phải do đôi song sinh có cảm ứng qua lại hay không mà Viên Viên nhìn thấy Đoàn Đoàn như thế này, cậu bé lại im lặng, thậm chí còn vươn tay nắm tay Đoàn Đoàn.

Trong miệng còn đang nói thầm cái gì đó mà không nghe được.

Sau khi ba anh em đi ra ngoài, Đại Bảo lập tức hỏi tình hình khi ở phòng khám bên kia.

“Em gái thế nào? Bác sĩ nói không sao chứ?”

“Anh cả, em gái chảy rất nhiều m.á.u lắm, em gái rất đau.” Tam Bảo nói xong thì chính cậu bé cũng bắt đầu rơi nước mắt rồi.

Đến cùng cậu bé cũng chỉ là đứa bé mới năm tuổi, khi nhìn thấy em gái chảy m.á.u nên rất sợ hãi.

“Không sao cả. Đừng sợ!” Nhị Bảo an ủi cậu bé. Sau đó Nhị Bảo nghiêm túc nói: “Trên đầu em gái phải khâu vết thương lại, chắc chắn là rất đau. Thím bác sĩ kia nói sẽ không sao cả nhưng vẫn phải chú ý mới được.

“Ừm.”

Loading...