Một lát sau Lâm Quân Trạch mới đi ra từ phòng bếp, vừa cơm cũng đã nấu xong, Lâm Quân Trạch cũng liền bưng cơm từ phòng bếp ra ngoài.
Bởi vì thời tiếnt tương đối nóng, cho nên kê một cái bàn ở trong sân, mọi người cũng ngồi xuống chuẩn bị ăn cơm.
Bắt đầu từ giây phút Lâm Quân Trạch ra khỏi phòng bếp đôi mắt Chu Mỹ Trân chưa từng rời khỏi người Lâm Quân Trạch.
DTV
Quả thực là không để Cố Tri Ý vào mắt, mà cứ không coi ai ra gì như vậy rồi bắt đầu nhìn chằm chằm vào Lâm Quân Trạch.
Lâm Quân Trạch không nhìn thấy niềm si mê trong mắt chị ta. Anh chỉ cảm nhận được thì cũng đã muốn chạy trốn.
Nhưng nhìn thấy ánh mắt ra hiệu của Cố Tri Ý, Lâm Quân Trạch cũng chỉ có thể nhịn xuống.
“Nào, chị dâu, ngồi xuống ăn cơm đi!”
Cố Tri Ý cảm thấy cô cũng nhịn rất giỏi. Vậy mà cô lại có thể bình tĩnh hoà nhã ngồi ăn cơm chung một bàn với người phụ nữ mơ ước chồng của mình.
“Hả? à à, được, được, ăn cơm thôi.” Chu Mỹ Trân cũng ý thức được bản thân chị ta vừa thất thần, cho nên vội hoảng loạn dời ánh mắt đi.
Mấy đứa nhóc Đại Bảo tới lúc ăn cơm cũng đều rất tự giác đi rửa tay.
Tam Bảo nhìn thấy Chu Mỹ Trân không rửa tay đã ngồi xuống như vậy, còn có ý tốt nhắc nhở: “Thím Chu ơi, thím còn chưa rửa tay.”
Chu Mỹ Trân nghe thấy tiếng thím này của Tam Bảo, sắc mặt cũng bắt đầu vặn vẹo.
Còn cả một chuyện là, thằng nhóc này làm trò trước mặt Lâm Quân Trạch, bảo chị ta đi rửa tay, vậy thì không phải đang nói chị ta còn không chú ý vệ sinh bằng một đứa trẻ con sao sao?
Lúc này Chu Mỹ Trân không cảm nhận được ý tốt của Tam Bảo, chỉ cảm thấy rất khó chịu.
Trong lòng hận c.h.ế.t thằng nhóc c.h.ế.t tiệt Tam Bảo này, cảm thấy không hổ là do Cố Tri Ý sinh, chán ghét giống y như Cố Tri Ý vậy.
Chờ chị ta....
Trong lòng Chu Mỹ Trân đã tính kỹ xong những chuyện về sau rồi.
Nhưng là lúc này tất cả mọi người đều nhìn về phía chị ta, chị ta lại không thể không giả vờ ra vẻ rất hiểu lòng người mà gật đầu.
“Cảm ơn Tam Bảo, bây giờ dì sẽ đi rửa tay ngay đây.”
Nói xong, Chu Mỹ Trân vội vàng đứng lên, đi đến vòi nước bên cạnh rửa sạch tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-893.html.]
Chờ sau khi ngồi xuống, Lâm Quân Trạch nói một tiếng, mọi người cũng bắt đầu động đũa.
Lâm Quân Trạch nói xong liền bắt đầu vội vàng bón Đoàn Đoàn và Viên Viên ăn cơm.
Hai người bây giờ đã biết nói vài câu, trên cơ bản đều là thúc giục Lâm Quân Trạch.
“Aa, ăn!”
Vừa đến lúc ăn cơm, hai bé sẽ tự giác ngồi vào chiếc ghế nhỏ của mình, chờ đợi ăn cơm, nhưng mà hôm nay, bởi vì có Chu Mỹ Trân ở đây.
Vừa rồi, Đoàn Đoàn nhìn nửa ngày, cũng cảm thấy chuyện này không đơn giản chút nào!
Đặc biệt là cái bà thím này!
Không ngờ lâu như vậy rồi còn chưa từ bỏ ý định?
Đoàn Đoàn căm giận nghĩ.
Lúc này ăn cơm cũng không vội vàng, mà chậm rì rì, sau đó ánh mắt vẫn luôn bay tới phía Chu Mỹ Trân bên này.
Lâm Quân Trạch nhìn vẻ mặt của Đoàn Đoàn, tức giận đi nhéo nhẹ vào khuôn mặt toàn thịt của cô bé.
“Ăn cơm nào, bé heo con.”
“Hừ, bánh!” Đoàn Đoàn bất mãn liếc Lâm Quân Trạch một cái.
Sau đó lại ngoan ngoãn cầm cái muỗng, làm bộ làm tịch ăn cơm, nhưng lực chú ý vẫn luôn ở trên người Chu Mỹ Trân bên kia mà thôi.
Lúc ăn cơm, Cố Trì Ý cũng không nói gì. Hôm nay đã bận rộn cả một ngày, vẫn nên ăn cơm đàng hoàng đã.
Còn Lâm Quân Trạch bên kia lại vừa chăm sóc hai đứa nhỏ, vừa tự mình ăn vài miếng.
Chu Mỹ Trân nhìn thấy Lâm Quân Trạch thích trẻ con như vậy, lại còn rất kiên nhẫn với trẻ con, càng cảm thấy Lâm Quân Trạch có mị lực hơn.
Bây giờ rất nhiều đàn ông về đến nhà đều là há mồm chờ cơm ăn, hiếm có người về nhà còn giúp vợ nấu cơm như Lâm Quân Trạch, lại còn giúp vợ chăm sóc con cái, người đàn ông tốt như vậy đúng là đốt đèn lồng cũng không tìm thấy.
Cùng lúc đó, trong lòng Chu Mỹ Trân càng thêm ghen ghét Cố Tri Ý tốt số như vậy.
Nhưng mà nghĩ đến, nếu sau này chị ta mà sinh cho Lâm Quân Trạch những đứa con của bọn họ, thì chắc chắn Lâm Quân Trạch cũng sẽ đối xử dịu dàng như vậy với chị ta, và cả con của chị ta nữa.
Lúc này Chu Mỹ Trân mơ rất đẹp.