Vậy thì cô cũng không cần thiết phải nhớ tình cảm gì đó nữa.
“Chị dâu Chu đó hả? Sao hôm nay chị lại có thời gian rảnh đến đây thế?” Cố Tri Ý vừa mở cửa ra, liền ra vẻ giật mình hỏi.
“Ôi chao, hôm nay tan tầm chị mua thức ăn, bây giờ không phải muốn mang cho các em một chút sao. Mọi người còn chưa ăn cơm phải không?” Chu Mỹ Trân nói như vậy, ánh mắt đã bắt đầu ngó vào trong viện.
Ý này đúng là không thể rõ ràng hơn nữa.
“Còn chưa ăn đâu, vậy thì đúng là phải cảm ơn chị dâu rồi.” Cố Tri Ý cười gượng nói xong, liền chuẩn bị nhận lấy đồ ăn trong tay Chu Mỹ Trân.
Ai biết Chu Mỹ Trân lại tránh đi, rồi ra vẻ quen thuộc đi vào trong sân.
“Không sao không sao đâu, để chị bưng giúp em là được.”
Lúc nghe thấy giọng nói của Chu Mỹ Trân, Lâm Quân Trạch cũng đã trốn vào trong phòng bếp.
“Ôi chao, hôm nay nhà em ăn món này hả?” Chu Mỹ Trân ra vẻ kinh ngạc nói.
Vừa nhìn đã biết Cố Tri Ý không phải người biết vun vén.
Làm gì có nhà ai suốt ngày mua đồ ăn bên ngoài chứ?
Cô xem thức ăn chín này ăn không khác gì bình thường thì thôi, thứ này còn đắt muốn chết, đắt muốn c.h.ế.t đấy!
Trong lòng Chu Mỹ Trân thầm mắng chửi Cố Tri Ý 800 lần.
Giống như việc Cỗ Tri Ý không biết cách chi tiêu, tiêu tiền linh tinh là tiêu tiền của chị ta vậy.
Cố Tri Ý nhìn thấy dáng vẻ của chị ta bây giờ cũng có thể đoán được trong lòng chị ta đang nghĩ đến chuyện gì.
Nhưng mà cô cũng coi như không nhìn thấy, ngượng ngùng nói: “Đúng vậy, hôm nay về trễ, cho nên mua chút đồ ăn ở bên ngoài về.”
Chu Mỹ Trân ra vẻ trách móc Cố Tri Ý cho mấy đứa bé ăn bậy.
“Vậy thì vừa khéo, hôm nay chị mang cho em ít đồ ăn, cũng coi như là thêm thức ăn cho mấy đứa nhỏ.” Nói xong, liền đặt mâm lên trên bàn.
Sau đó cũng không có ý muốn đi, vẫn nhìn xung quanh khắp nơi như cũ.
Dường như lơ đãng nói: “À, hôm nay ở phố mới hình như chị còn nhìn thấy chú Lâm nhà em ở đó, chú ấy về rồi sao?”
Xem đi, lúc này đã không nhịn được?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-892.html.]
“Đúng vậy, đã về rồi, ánh mắt chị dâu thật tốt.” Cố Tri Ý âm thầm trào phúng nói.
Nhưng Chu Mỹ Trân lại dường như không nghe ra ý của cô vậy, vẫn tiếp tục nhìn xung quanh.
“Ôi chao, thế chú Lâm đâu? Sao chị lại không thấy người đâu?”
Đến lúc này Cố Tri Ý cũng không tính nhịn nữa.
Trực tiếp nói thẳng: “Chị dâu, hôm nay chị tới đây không phải là muốn nhìn thấy ông Lâm nhà em chứ?”
DTV
Cố Tri Ý nhìn Chu Mỹ Trân, làm ra vẻ tôi biết hết đấy.
Tuy là từ trước đến nay da mặt Chu Mỹ Trân rất dày, nhưng lúc này vẫn cảm thấy hơi ngượng ngùng.
“Ha ha, không có không có, đồ ăn cũng đã mang đến rồi, vậy thì chị về trước nhé.” Chu Mỹ Trân vội nói.
Hôm nay cũng vừa lúc Cố Tri Ý tính toán nói chuyện này cho rõ ràng.
Bằng không này hai ngày ba bữa, không phải suốt ngày phải đề phòng người khác sao?
Cuộc sống của Cố Tri Ý đang yên lành, giữ lại Chu Mỹ Trân để cho bản thân phải khó chịu ngột ngạt, cô cũng không phải người cuồng chịu ngược.
“Chị dâu Chu, hôm nay hiếm lắm chị mới tới đây, hay là ở lại nhà em ăn cơm đã?”
Cố Tri Ý ra vẻ nhiệt tình mời nói.
Ban đầu Chu Mỹ Trận không nhìn thấy Lâm Quân Trạch cũng đang rất thất vọng.
Không ngờ Cố Tri Ý vậy mà lại giữ chị ta lại?
Vậy thì? chắc chắn là Chu Mỹ Trân không thể buông tha cơ hội này rồi!
Nhưng trên mặt lại vẫn ra vẻ khó xử nói: “Việc này... việc này không thích hợp lắm đâu nhỉ?”
Cố Tri Ý liếc mắt một cái đã nhìn ra hưng phấn trong mắt Chu Mỹ Trân, nhưng cô vẫn ra vẻ nhiệt tình giữ chị ta lại nói: “Không sao đâu không sao đâu, vừa vặn hôm nay em cũng mua nhiều đồ ăn như vậy.”
Hai người thường xuyên qua lại như thế, lúc này Chu Mỹ Trân cũng liền tát nước theo mưa mà ở tại nhà Cố Tri Ý ăn cơm.
“Quân Trạch ơi, anh chuẩn bị xong chưa?” Cố Tri Ý gọi với vào phòng bếp.
Lâm Quân Trạch ở phòng bếp nghe thấy vợ anh gọi anh, cũng mặc kệ.
Chỉ có thể lớn tiếng đáp lại nói: “Vợ ơi, em chờ lát nữa.”