Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 891

Cập nhật lúc: 2024-12-24 18:03:59
Lượt xem: 69

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đi dạo một vòng, cả nhà bước vào cửa hàng bán đồ.

Cố Tri Ý Đưa Tam Bảo đi đến quầy, mua bút lông và giấy vẽ tranh.

Cố Tri Ý thật ra không sợ tiêu nhiều tiền, mua cho Tam Bảo loại giấy tốt một chút.

Đại Bảo bên này không thấy có cái gì tốt.

Đoàn Đoàn lúc này đã tỉnh ngủ, nhìn thấy hoa đẹp trên đầu, liền duỗi tay ra muốn lấy.

Cố Tri Ý nhìn tóc của con bé cũng dài ra rồi, liền mua cho con bé một cái dây cột tóc.

Đừng thấy con bé còn nhỏ như vậy mà tưởng không biết gì, xấu đẹp biết hết.

Mấy người cùng đi dạo vài vòng, thấy không có gì hay nữa cũng liền quay trở về.

Chỉ là trên đường quay trở về, đi ngang qua một gian hàng này ra ở vỉa hè, cái thảm màu xám được trỏ ra trên mắt đất, trên đó có bày mấy món đồ cổ.

Trên đó còn viết: Bảo vật gia truyền! Không lừa già dối trẻ!

Cố Tri Ý nhìn thấy mấy cái này, liền không nhịn được nghĩ đến, những quyển tiểu thuyết mà cô đã từng xem qua.

Vai chính không phải đều là nhặt được bảo bối từ mấy gian hàng vỉa hè không chút thu hút người nhìn này hay sao?

Nhưng mà Cố Tri Ý đi ngang qua cũng chỉ nhìn một chút.

Loại đồ vật này, xác suất phát sinh ở trên người cô cũng không cao.

Khi cô chuẩn bị rời đi thì ông chủ lại kéo lại mời chào, cứ như thể đống đồ vật đặt trước mặt cô này chính là đồ cổ gì đó đáng giá lắm vậy.

Cố Tri Ý:......

Đống đồ vật tổ truyền này được bán giống như là đồ vật bỏ đi như thế này thật sự tốt sao?

Ngay tại thời điểm Cố Tri Ý chuẩn bị rời đi, Đoàn Đoàn vốn dĩ đang ngồi yên ở trên xe thừa dịp không ai chú ý.

Thế mà lại vươn chân ra, quắp lấy cái ngọc ban chỉ từ trên cái thảm lên.

Trực tiếp cầm lấy cái ngọc ban chỉ ở gần nhất đi luôn.

Ai mà biết được Đoàn Đoàn vẫn luôn rất nghe lời lúc này thế mà lại nháo bày tính tình ra.

Chỉ cố gắng ôm lấy để che chở cái ngọc ban chỉ kia.

Cố Tri Ý cũng rất bất đắc dĩ.

Đây là đứa nhỏ nhà ai thế này?

Cố Tri Ý cũng chỉ có thể đánh ánh mắt sang phía Lâm Quân Trạch đang đứng ở bên cạnh, để cha người cha ruột này chuẩn bị lên sân khấu.

DTV

Kết quả Lâm Quân Trạch cũng không có cách nào.

Ông lão kia nhìn Đoàn Đoàn thích thú như vậy, còn cười nói: “Cô xem, đứa nhỏ này cũng rất thích mà, mấy cái này cũng không quá quý, mua về làm đồ chơi cho bọn nhỏ chơi cũng được.”

Cố Tri Ý nhìn cái bộ dáng này cũng không có biện pháp nào chỉ có thể mua luôn cái thứ kia.

“Vậy, cái này bao nhiêu tiền thế chú?” Cố Tri Ý bất đắc dĩ nói.

“Hắc hắc, không quý, cô đưa cho tôi 500 là được rồi.” Ông lão kia nhìn Cố Tri Ý, có chút công phu sư tử ngoạm nói.

Cố Trị Ý: Có nhà ai sẽ bỏ ra 500 khối để mua một món đồ chơi về cho con nhà mình chơi?

Sợ là trong nhà có mỏ quặng cũng không dám phá như vậy đâu?

Cố Tri Ý chuẩn bị trả thứ này lại cho ông chủ sạp hàng.

Đoàn Đoàn bên này trực tiếp chơi xấu. Cố Tri Ý nhịn không được hung dữ một chút. Đoàn Đoàn liền bắt đầu rơi nước mắt.

Trực tiếp chỉnh cho người mẹ ruột Cố Tri Ý này không dám làm gì nữa.

“Chú à, chút tiện nghi này, cháu cũng đành đưa cho chú thôi.” cuối cùng Cố Tri Ý chỉ có thể thỏa hiệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-891.html.]

“Tôi thấy con gái nhà cô cũng là người có duyên, 400 bán cho cô vậy.” Ông cụ ra vẻ đau lòng nói.

“Hai trăm.”

“Này... hay là cô thêm một chút nữa đi?” Ông cụ ra vẻ khó xử nói.

“Một trăm.”

“Không phải, sao cô lại còn hạ thấp nữa thế?” Ông cụ có ý kiến.

“Nếu không... hay là 50 đi!” Cố Tri Ý tiếp tục trả giá.

“Không phải, không phải, con nhóc này, đây không phải là hố ông già này sao?”

“Vậy thì, hai mươi, không thể nhiều hơn nữa.” cuối cùng Cố Tri Ý dứt khoát trả giá.

“Ôi ôi ôi, được được được, bán cho cô 50.” Ông cụ đúng là sợ Cố Tri Ý rồi.

Nếu mà để cô tiếp tục trả giá xuống nữa, thì đồ vậy này của ông ta còn bán được nữa hay không đây.

“Hai mươi!” Trên mặt Cố Tri Ý ra vẻ chỉ trả hai mươi, không nhiều hơn được nữa.

Cuối cùng đồ vật này Cố Tri Ý mua được đến tay chỉ bằng hai mươi đồng tiền.

Cố Tri Ý:

Quỷ mới biết vừa rồi cô đã trải qua chuyện gì?

Cuộc trả giá này nói ra cũng chưa chắc sẽ có người tin! Thuận lợi như vậy ư?

Cuối cùng Lâm Quân Trạch thanh toán tiền, người một nhà cũng rời khỏi.

Có lẽ Đoàn Đoàn cũng biết thứ này là để mình chơi.

Lúc này cũng không cất giấu.

Cố Tri Ý trợn trắng mắt, chỉ vào Đoàn Đoàn, tố cáo với Lâm Quân Trạch: “Anh nhìn xem con gái anh đi, mới bé như vậy mà đã cứng đầu rồi.”

Bản thân Lâm Quân Trạch cũng rất bất đắc dĩ: “Vợ ơi, cũng không phải do anh dạy mà.”

Hành vi của Đoàn Đoàn hôm nay đúng là rất không bình thường!

Lúc này Cố Tri Ý mới chuyển ánh mắt về phía Đoàn Đoàn, cẩn thận nhìn ngọc ban chỉ đang bị Đoàn Đoàn đùa nghịch trong tay.

Thứ này, nhìn qua còn rất giống đồ thật?

Cố Tri Ý bị ý nghĩ này của mình dọa rồi, này chính mình phỏng chừng cũng là mơ hồ.

Chẳng lẽ hàng trên vỉa hè này thật sự có thể để cô nhặt được của hời?

Cố Tri Ý cũng không để chuyện này ở trong lòng.

Hôm nay cả nhà cô cũng đã chạy một ngày, trên đường trở về Cố Trị Ý bảo Lâm Quân Trạch đi mua một ít thức ăn chín, buổi tối trở về nấu cơm là được.

Người một nhà về đến nhà cũng vừa vặn đến lúc chạng vạng.

Cố Tri Ý nhìn hai đứa bé, tiện tay dùng dây thừng xỏ qua ngọc ban chỉ mà hồi chiều mới mua rồi quàng vào cổ cho Đoàn Đoàn. Lúc này Đoàn Đoàn mới cảm thấy mỹ mãn.

Còn Lâm Quân Trạch bên này lại đi vào phòng bếp bận rộn nấu nướng.

Ai biết lúc người một nhà đang chuẩn bị ăn cơm. Chu Mỹ Trân lại gõ vang cửa nhà Cố Tri Ý.

Cố Tri Ý mở cửa nhìn thấy người đến là Chu Mỹ Trân, cũng không cảm thấy bất ngờ gì.

Người này đúng như là trên người có lắp mũi chó vậy, Lâm Quân Trạch vừa trở về liền đánh hơi được mùi.

Đương nhiên, hôm nay Cố Tri Ý đi phố mới bên kia cũng không muốn tránh đi.

Chính là muốn nhìn thử xem, có phải Chu Mỹ Trân vẫn chứng nào tật ấy hay không.

Bây giờ xem ra, thật đúng là ý xấu không chịu dứt mà!

Loading...