Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 888

Cập nhật lúc: 2024-12-24 18:02:34
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thích Trúc dùng vẻ mặt tán thưởng nhìn mấy bức tranh này sau đó vừa lòng gật gật đầu. Sau đó ngẩng đầu nhìn cả nhà Lâm Quân Trạch, biết rằng hai người chính là cha mẹ của cậu nhóc.

Vì thế ông mở miệng hỏi: “Hai người là cha mẹ của cậu nhóc này?”

“Đúng vậy ông Thích.” Cố Tri Ý gật đầu đáp.

“Không tồi không tồi, là một hạt giống tốt. Có thể hỏi một chút là nhóc học được từ thầy nào hay không?” Thích Trúc cũng rất là tò mò, có thể dạy ra một học sinh tốt như vậy rốt cuộc là vị danh họa nào trong vòng của bọn họ.

Ai biết Cố Tri Ý lại lắc lắc đầu.

“Ông Thích, thật không dám giấu diếm, chúng tôi vẫn chưa kịp mời thầy dạy về cho con.” Nói tới đây Cố Tri Ý cũng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.

Dù sao trước đó nói chuyện lâu như vậy đến bây giờ vẫn chưa tìm được một người thầy dạy vỡ lòng cho Tam Bảo.

DTV

“Chưa có thầy dạy?” Thích Trúc tỏ vẻ vô cùng khiếp sợ đối với việc này.

Khiếp sợ xong lại cảm thấy người làm cha mẹ như Cố Tri Ý không để bụng tới đứa nhỏ này.

Hạt giống tốt như vậy.

Cố Tri Ý nhìn ánh mắt Thích Trúc là biết, ý khiển trách tràn đầy trong ánh mắt ấy quá rỗ ràng. Nhưng mà chính mình cũng không tiện giải thích cho nên cũng chỉ có thể cười gượng.

“Cô nói không mời thầy mà có thiên phú tốt như vậy, này không cần một người thầy tốt hơn nữa dẫn nó vào con đường sao?” Thích Trúc không đành lòng để hạt giống tốt như vậy bị mai một.

Cố Tri Ý thấy người ta đã nói tới mức này cho nên mình cũng không thể tiếp tục giả mù nữa nên trực tiếp nói: “Thật ra hôm nay nghe lão Lưu nói quen biết ngài cho nên có ý định ngày khác tới nhờ ông chủ lưu giới thiệu với ngài một chút, xác thật cũng không nghĩ tới...” Cố Tri Ý tự nhiên hào phóng nói.

Đừng nói là ông chủ Lưu không nghĩ tới mà ngay cả Lâm Quân Trạch ở một bên cũng chưa nghĩ đến, lúc này mới được bao lâu mà vợ mình đã nghĩ được nhiều tới vậy. Nhưng mà hiện tại cũng đã nói ra cho nên cũng chỉ có thể chờ bên kia có phản ứng gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-888.html.]

“Ông ơi, ông vẽ tranh rất giỏi ạ?” Tam Bảo đột nhiên tò mò hỏi.

“Ông ấy hả, vẽ tranh cũng tạm được có thể miễn cưỡng dạy con.” Thích Trúc nhìn học sinh có linh tính như Tam Bảo cũng nổi lên lòng yêu tài.

Cho nên không nói ra cũng coi như gián tiếp thừa nhận muốn nhận đứa học sinh là Tam Bảo này.

“Vậy ạ? Vậy có phải con có thầy rồi hay không?” Tam Bảo hưng phấn nói.

“Đúng vậy.” Thích Trúc cười ha hả trả lời.

Cố Tri Ý ở một bên cũng không biết có nên nói là Tam Bảo có vận khí tốt hay không nữa?

“Ngài Thích, thật sự quá cảm ơn ngài, ngài xem hôm nay chọn ngày chi bằng nhằm ngày? Nếu không chúng ta ăn cùng nhau bữa cơm?” Lâm Quân Trạch thấy Tam Bảo có thể có được một người thầy tốt như vậy cũng vô cùng vui mừng.

Nên thấy mọi người hôm nay đều ở đây nên nghĩ mời người ta ăn một bữa cơm để bày tỏ chút tâm ý. Cũng có thể ngồi xuống làm quen một chút.

“Được được được, vậy tôi đi nói với bên kia một tiếng.” Thích Trúc cũng biết chuyện vừa rồi mới quyết định kia còn có rất nhiều vấn đề còn cần ngồi xuống giao lưu với cha mẹ Tam Bảo.

Ông chủ Lưu cũng là người có mắt nhìn, lúc này nhìn thấy ông cụ đã đồng ý thu con người ta làm học sinh thì cũng vội nói: “Không có việc gì không có việc gì, bên ông Ôn cháu đi giúp ông nói một tiếng, ông cứ ngồi là được.”

Có người trẻ tuổi xung phong nên Thích Trúc cũng không khách khí nữa.

Đoàn người ngồi xuống, lúc này Cố Tri Ý mới giới thiệu với Thích Trúc. Hai bên làm quen đơn giản một chút sau đó Cố Tri Ý cũng bắt đầu gọi đồ ăn lên.

Thích Trúc vẫn luôn chú ý tới cả nhà này, thấy cả nhà họ sau đó nhìn mấy nhóc này đều nhìn ra được giáo dưỡng rất tốt, vừa rồi bọn họ còn đang nói chuyện thì mấy nhóc con này ngoan ngoãn ngồi ở một bên.

Hiện tại lên bàn ngồi thì lễ phép chào người xong cũng yên tĩnh ngồi đó.

Thậm chí nhìn thấy Cố Tri Ý tráng chén đũa còn biết đi giúp đỡ. Vốn còn nghĩ mình cứ thế nhận một đứa học sinh có phải quá qua loa hay không nhưng mà hiện tại nhìn cách ăn nói cử chỉ của cả nhà này thì âm thầm gật đầu.

Loading...