Không cần phải nói, cách trang trí căn phòng này cũng rất gây chú ý.
Bên trên treo một cái bàn tròn, mà bộ đồ ăn trên bàn cũng rất đặc sắc, thậm chí trên tường ncòn treo một bức vẽ lan bất tử.
Cố Tri Ý nhìn bức tranh này là biết xuất xứ từ tay một hoa sĩ giỏi.
Lão Lưu thấy Cố Tri Ý nhìn chằm chằm vào bức tranhm này thì bắt đầu giới thiệu cho Cố Tri Ý biết.
“Bức tranh này là của bạn ông nội tôi vẽ, là Quốc họa sĩ Thích Trúc vẽ.” Cố Tri Ý hiểu rõ gật gật đầu.
Họa sĩ Thích này trước đây Cố Tri Ý có từng nghe nhắc tới. Không phải trước đó vẫn luôn đi tìm người thầy này cho Tam Bảo hay sao?
Cho nên cũng hiểu biết một chút đối với mấy họa sĩ thế hệ trước này nhưng mà vẫn luôn không có cơ hội tiếp xúc. Mà hôm nay thấy ông chủ Lưu rất bận rộn cho nên Cố Tri Ý cũng tính toán mấy ngày nữa hỏi xem vị họa sĩ Thích này có nhận học sinh hay không.
Lúc này Tam Bảo cũng đã sắp năm tuổi rồi. Cho nên Cố Tri Ý vẫn hy vọng có một người thầy tốt dạy nhóc những bước chập chững đầu tiên.
Nói tới Tam Bảo, thằng bé vẫn luôn ồn ào đòi ăn cơm lúc này lại an tĩnh lại sau đó đứng ở đằng trước nghiêm túc nhìn chằm chằm bức tranh này.
Lúc Cố Tri Ý cúi đầu vừa vặn nhìn thấy biểu tình của Tam Bảo nên buồn cười hỏi: “Tam Bảo, con nhìn cái gì?”
Vốn Cố Tri Ý nhìn thấy Tam Bảo nhìn nghiêm túc như vậy cho nên cũng chỉ thuận miệng hỏi mà thôi không nghĩ tới Tam Bảo lại thật sự trầm lặng nhìn ngắm.
Cậu nhóc nhìn bức tranh này sau đó mở miệng nói: “Mẹ ơi, có phải bức tranh này sắp c.h.ế.t hay không?”
Tam Bảo nhìn Cố Tri Ý, khó hiểu hỏi. Đúng thật là Cố Tri Ý không nghĩ tới Tam Bảo suy nghĩ nửa ngày trời là đang suy nghĩ về vấn đề này.
“Đồ ngốc, sao tranh lại có thể c.h.ế.t được?” Đại Bảo đứng bên cạnh có chút bất đắc dĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-887.html.]
“Nhưng em nhìn bức tranh này lại có cảm giác như sắp chết.” Tam Bảo dùng vẻ mặt rối rắm nhìn bọn họ.
Cố Tri Ý đang định nói là có phải Tam Bảo nhìn lầm rồi hay không.
“Làm sao con thấy được?” Phía sau đột nhiên có một giọng nói khàn khàn vang lên.
Cố Tri Ý lùi về sau một chút thì thấy được một ông cụ mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn với mái tóc trắng muốt cười ha hả đi tới.
“Ông Thích?” Lão Lưu kinh ngạc hô một tiếng.
Thích Trúc vẫy vẫy tay không thèm nhìn lão Lưu mà dùng vẻ mặt hiền từ nhìn Tam Bảo. Tựa hồ như rất tò mò đáp án trong miệng Tam Bảo.
“Chào ông ạ, con cảm thấy hoa trong bức tranh không sống được lâu, dáng vẻ rất khổ sở.” Tam Bảo có chút ủ rũ nói.
Không nghĩ tới Thích Trúc theo bản năng vuốt chòm râu của chính mình, kết quả lại sờ không ra cái gì. Lúc này mới nhớ tới râu của mình vừa mới bị cắt hết. Nhưng mà vẫn dùng vẻ mặt tò mò nhìn Tam Bảo.
“Nhóc con, con thích vẽ tranh?” Thích Trúc đột nhiên hỏi về vấn đề này.
Cố Tri Ý đứng một bên nhìn cũng không tính toán ngăn cản gì nhiều. Vốn còn đang tìm cơ hội làm quen chút với vị danh họa này không nghĩ tới người ta tự đưa tới cửa.
“Thích ạ, con thích lắm. Ông ơi, con cho ông xem tranh con vẽ.” Tam Bảo thấy có người hỏi mình thích vẽ tranh không thì như thế đang hiến vật quý lấy hết mấy bức tranh hồi sáng vẽ trong thư viện ra.
“Được, ông xem cho con.” Thích Trúc cũng cảm thấy hứng thú với nhóc con có linh tính như vậy.
Cho nên cũng nể tình nhận lấy bức tranh của Tam Bảo. Không nghĩ tới vừa nhìn thấy thật đúng là khiến cho con người ta khiếp sợ.
DTV
Tuy rằng lực độ tay vẫn chưa đủ, nét bút vẽ vẫn tương đối non nớt nhưng mà không thể không nói đứa nhỏ này hiểu biết về sự vật khác hẳn với người bình thường. Bằng không cũng không thể vẽ ra tác phẩm có linh tính như vậy.