“Mẹ, mẹ xem, mặt trời hôm nay thật tốt, con cảm thấy chúng ta hẳn là đi đâu đó chơi một chút? Mẹ cảm thấy như thế nào?”
“Mẹ cảm thấy tốt nhất vẫn nên ở nhà!”
Cố Tri Ý không có nửa điểm ý nghĩ tiếp nhận ý kiến của Nhị Bảo. Khiến Nhị Bảo tức giận đến dậm chân!
“Ba ba, chúng ta đi ra ngoài chơi được không!” Không nói chuyện với mẹ được, Nhị Bảo bắt đầu đi theo đường cong cứu nước.
Nhưng cũng đáng tiếc, Lâm Quân Trạch cũng không ăn bộ dạng này của cậu bé.
Nhị Bảo xem như tuyệt vọng.
Chẳng qua Cố Tri Ý suy nghĩ, hôm nay là ngày nghỉ tốt, hiếm khi đông đủ cả gia đình, Cố Tri Ý lại hỏi: “Nếu không? Đi thư viện?” Cố Tri Ý đề nghị.
“Được a được a!” Đại Bảo tỏ vẻ tán đồng.
Anh cả như Đại Bảo là người rất thích đọc sách, nhưng Nhị Bảo vừa nghe nói địa điểm ra ngoài chơi là thư viện. Lập tức đã không muốn đi.
“Mẹ, con cảm thấy, vẫn là ở nhà chơi vui hơn.”
“Không phải con nói muốn đi ra ngoài chơi sao?” Cố Tri Ý cố ý hỏi.
“Mẹ, mẹ biết rõ......” Nhị Bảo dậm dậm chân, tức giận nói.
Cố Tri Ý không phúc hậu bật cười.
“Được rồi, nếu con muốn ra ngoài thì đi theo anh trai đến thư viện đọc sách, buổi chiều mẹ đưa mấy đứa đi chơi.” Cố Tri Ý bất đắc dĩ nói.
“Vậy được rồi!” Cuối cùng Nhị Bảo chỉ có thể nhượng bộ
Không có biện pháp, buổi sáng phải đi đọc sách, buổi chiều mới có thể đi chơi!
“Mẹ ơi, con thì sao?” Tam Bảo cho rằng chính mình có thể không đi đọc sách, đang nghĩ rằng mình có thể đến công viên để vẽ tranh.
“Con cũng đi theo các anh trai.” Cố Tri Ý nói.
“Được ạ! Con có thể mang theo bút vẽ sao?” Tam Bảo nhỏ giọng nói.
“Có thể!”
Cứ thế, vốn dĩ cả gia đình không định ra ngoài, hiện tại lại thu dọn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-884.html.]
Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch đẩy xe, mang theo mấy đứa nhỏ cùng nhau đi ra ngoài chơi.
Bởi vì quãng đường có hơi xa, cho nên chỉ có thể lựa chọn đi ra ngoài bằng phương tiện công cộng.
Đoàn Đoàn và Viên Viên có ý muốn xuống dưới đi, nhưng với đôi chân nhỏ của hai nhóc, có lẽ phải đi đến chiều tối mới đến nơi. Cho nên, Lâm Quân Trạch bởi vì bớt việc, nên chỉ có thể đẩy xe đi ra ngoài.
Cả gia đình cứ như vậy trở thành một cảnh sắc tuyệt đẹp,
Đặc biệt là khi Đoàn Đoàn và Viên Viên ngồi xe ô tô nhỏ, rất nhiều người ở chỗ phương tiện công cộng đi lên hỏi thăm.
DTV
Cố Tri Ý cũng chỉ nói là người lớn trong nhà làm cho. Khiến cho mọi người vô cùng hâm mộ.
Đại Bảo bọn họ vừa lên xe, cũng đều ngoan ngoãn ngồi yên, không làm ồn không quậy phá, đối lập với những đứa trẻ cãi cọ ầm ĩ trên xe.
Khi đoàn người đến trung tâm mua sắm ở bên phố mới, Cố Tri Ý trước tiên đưa ba anh em Đại Bảo đi thư viện.
Còn Lâm Quân Trạch lại mang theo Đoàn Đoàn và Viên Viên chờ ở cửa.
Bên kia đường chính là cửa hàng quần áo của Cố Tri Ý.
Chu Mỹ Trân vừa mới tiễn đi khách hàng, tình cờ nhìn thấy đối diện có một người đàn ông giống Lâm Quân Trạch.
Khi đang chuẩn bị nhìn kỹ lại, Lâm Quân Trạch đã đi đến bên kia.
Trong lúc Chu Mỹ Trân thất vọng. Lâm Quân Trạch và Cố Tri Ý cùng nhau đi ra ngoài.
Cố Tri Ý dặn dò mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn ở đây đọc sách, sau đó cũng rời đi.
Gần đây có một cái công viên nhỏ, Cố Tri Ý có mang theo thức ăn và đồ vật dã ngoại.
Người một nhà có thể nghỉ ngơi tạm ở đây.
Bên kia, Chu Mỹ Trân nhìn thấy Lâm Quân Trạch thật sự đã trở lại, hơn nữa vừa trở về đã ngọt ngào tình cảm với Cố Tri Ý, đi đâu cũng có đôi. Trong lòng chị ta không khỏi ghen ghét.
Chị ta cho rằng chỉ cần một thời gian, tình cảm của mình đối với Lâm Quân Trạch sẽ từ từ biến mất.
Nhưng không có!!
Theo thời gian trôi qua, khát vọng của Chu Mỹ Trân đối với Lâm Quân Trạch càng ngày càng mãnh liệt.
Chỉ cần nghĩ đến những khoảng thời gian khó khăn ở nông thôn, Chu Mỹ Trân không muốn trở về.
Người ta nói rằng trước cửa nhà góa phụ thì nhiều thị phi, một góa phụ mang theo hai đứa con nhỏ, khó tránh khỏi bị người chỉ trỏ, đồn đãi vớ vẫn trong thôn. Nhưng sự xuất hiện của Lâm Quân Trạch không khác gì một ánh sáng, kéo ba mẹ con bọn họ từ vực sâu tối tăm ra ngoài.