Lâm Quân Trạch vừa mở to mắt đã nhìn thấy con gái đang dùng vẻ mặt vui mừng nhìn chính mình.
Trái tim anh đều sắp tan chảy.
Trực tiếp ôm lên Đoàn Đoàn, làm cô bé ngồi trên người mình, tương tác giữa cha con với nhau.
Viên Viên lúc này cũng tỉnh, vừa tỉnh đã nhìn thấy hai người bọn họ đang chơi đùa với nhau.
Chính mình cũng bò dậy đi đến.
Lâm Lâm Quân Trạch cũng ôm lấy Viên Viên.
Sau đó ra hiệu cho hai đứa nhỏ.
“Ba ba?” Viên Viên không hiểu lên tiếng.
“Ngoan. Chúng ta không cần đánh thức mẹ nhé.” Lâm Quân Trạch nhỏ giọng nói.
Đoàn Đoàn nghiêm túc gật đầu.
Sau đó học theo bộ dáng của Lâm Quân Trạch, đưa ngón trỏ lên miệng.
Sau đó tự chọc cười chính mình, ngã xuống trong lòng n.g.ự.c Lâm Quân Trạch và vẫn luôn cười.
Lâm Quân Trạch nhìn thấy hai đứa nhỏ đều đã tỉnh, vì không đánh thức Cố Tri Ý, dứt khoát liền đứng dậy mang theo hai đứa nhỏ đi ra ngoài trước.
Tuy nhiên, trước khi đi ra ngoài vẫn giúp hai đứa nhỏ thay đổi tã, hiện tại hai đứa nhỏ gần như đều mặc tã khi ngủ, rất ít khi đi tiểu vào ban đêm.
DTV
Cho dù Lâm Quân Trạch có rời đi trong nhà hai tháng, anh vẫn hiểu rõ thói quen của hai đứa nhỏ.
Sau khi tay chân nhanh nhẹn đổi tã cho hai đứa nhỏ, một tay ôm lấy một đứa rồi đi ra ngoài.
Cả hai tháng không thấy, hai đứa nhỏ dường như đã mập lên rất nhiều.
Lâm Quân Trạch có cảm giác nặng tay khi ôm.
“Ai nha, xem ra ba ba không ở nhà, hai đứa lại lên cân rất nhiều.” Lâm Quân Trạch lắc lư hai đứa nhỏ trong lòng ngực.
Chỉ là khi anh vừa mở miệng, Đoàn Đoàn đã trực tiếp xoay người không để ý tới anh.
Con gái không thích bị gọi là béo.
Cố tình lần nào Lâm Quân Trạch cũng muốn trêu đùa con bé một chút.
“Không có việc gì không có việc gì, ba ba cũng thích cô bé mập mạp.” Lâm Quân Trạch an ủi nói.
Đoàn Đoàn càng thêm khổ sở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-882.html.]
Lâm Quân Trạch vừa mới bỏ bọn nhỏ xuống, cô bé trực tiếp bỏ lại Lâm Quân Trạch, thất tha thất thểu một mình đi ra ngoài.
“Được rồi. Bé ngoan của ba. Ba ba không nói nữa được không?” Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ nói.
Không nghĩ tới đã lâu không gặp, tính tình của Đoàn Đoàn ngày càng lớn như vậy?
Đoàn Đoàn lúc này mới miễn cưỡng tỏ vẻ không so đo với Lâm Quân Trạch.
Dù sao cô bé cũng biết ba ba khó khăn lắm mới về một lần.
Lâm Quân Trạch đặt hai đứa nhỏ ở trên xe học bước, đúng lúc này, Đại Bảo vừa dậy rèn luyện đã thấy Lâm Quân Trạch.
Vẻ mặt ngạc nhiên vui mừng hét lên: “Ba ba, sao ba lại về rồi?”
“Đúng vậy, được nghỉ mấy ngày. Con trông Đoàn Đoàn và Viên Viên một chút.”
“Được ạ.” Đại Bảo nói xong rồi đi đến bên cạnh nhìn hai đứa nhỏ.
Còn Lâm Quân Trạch lại đi vào phòng bếp để chuẩn bị cơm sáng.
Hôm nay là cuối tuần, ngoại trừ Đại Bảo ra, mấy đứa nhỏ khác đều dậy tương đối muộn.
Chờ đến khi tỉnh dậy, nhìn thấy Lâm Quân Trạch trên bàn cơm cũng là vẻ mặt kinh hỉ.
“Ba ba, ba về khi nào vậy ạ? Sao con không biết?” Tam Bảo vừa nhìn thấy Lâm Quân Trạch đã đi lên ôm chặt
“Thằng nhóc thối. Ba vừa về hôm qua. Con ngủ giống như heo. Sao có thể biết được?” Lâm Quân Trạch trêu chọc nói.
“Ba ba, sao ba có thể nói con là heo đâu?” Tam Bảo hầm hừ nói.
“Được rồi, nhanh đi đánh răng rửa mặt rồi ngồi xuống ăn cơm.” Lâm Quân Trạch vỗ nhẹ đầu Tam Bảo.
“Ba ba, mẹ con đâu ạ?” Nhị Bảo nhìn xung quanh không thấy Cố Tri Ý, tò mò hỏi.
“Mẹ còn đang ngủ, bọn con ăn trước, không cần làm ồn đến mẹ mấy đứa.” Lâm Quân Trạch có chút chột dạ nói.
“Con đã biết, ba ba khẳng định lại bắt mẹ làm việc đúng hay không? Cho nên mẹ mới mệt nhọc như vậy!” Nhị Bảo vẻ mặt như đang nói con đã biết rồi nhìn về phía Lâm Quân Trạch.
Khiến Lâm Quân Trạch có hơi xấu hổ.
“Khụ khụ, con nít hỏi nhiều như vậy làm gì? Chạy nhanh đi rửa mặt.” Lâm Quân Trạch có chút thẹn quá thành giận đuổi hai người đi.
Sau đó giúp Đoàn Đoàn và Viên Viên đeo yếm lên cổ, trộn mì sợi và trứng gà vụn đặt ở trước mặt hai đứa nhỏ.
Thuận tiện còn cầm chiếc muỗng nhỏ do Cố Tri Ý chuẩn bị.
“Nào, ăn đi.”
Đoàn Đoàn và Viên Viên ăn rất ngoan, ngoại trừ Đoàn Đoàn có chút kén ăn thì Viên Viên rất dễ nuôi. Vừa mới cầm lấy cái muỗng đã liền bắt đầu vụng về gắp thức ăn trước mặt.