Đại Bảo và Nhị Bảo chơi với nhau trong sân một lát, cả người đã ra đầy mồ hôi. Cố Tri Ý lấy nước, lau cho hai anh em một trận, cả người mát mẻ, sau đó mới để hai đứa bé vào phòng đi ngủ.
Lâm Quân Trạch và Cương Tử vẫn ngồi dưới mái hiên, xem ra chắc là không có ý định ngủ trưa rồi.
Vào phòng sẽ cảm thấy mát hơn chút ít, nhưng ngồi một lát vẫn sẽ thấy oi bức như thế
Chỉ là hiện tại không có quạt máy, nên ba mẹ con Cố Tri Ý chỉ đành dựa vào chútr gió ít ỏi từ cây quạt tay, nhưng cũng chỉ chốc lát sau, cả ba người đều đã ngủ thiếp đi.
Mà ngồi ở bên ngoài, Cương Tử đang nói chuyện với Lâm Quân Trạch: “Doanh trưởng, hay là anh cũng đi nghỉ ngơi một lát đi!”
Lâm Quân Trạch nghĩ tiếp theo cũng không có việc gì cần làm, nên anh chống gậy đi vào phòng mình.
Vào phòng nhìn thấy ba mẹ con ngủ say sưa như thế, Nhị Bảo thì giang cả hai tay hai chân, Lâm Quân Trạch sợ Nhị Bảo đá trúng Cố Tri Ý, nên anh cố ý lấy một cái gối đặt vào giữa, ngăn cách Cố Tri Ý và Nhị Bảo.
Sau đó nhìn lại trên giường, dường như cũng chẳng còn chỗ cho mình, thế là lại chống gậy ra khỏi phòng.
Cương Tử mới chuẩn bị trở về phòng, nhìn thấy Lâm Quân Trạch đi ra, cậu ta không hiểu hỏi: "Doanh trưởng, anh không định nghỉ ngơi sao?"
Một tay Lâm Quân Trạch chống gây, ngón trỏ một tay khác đặt trước miệng mình, nhỏ giọng nói: "Họ ngủ rồi, tôi đi qua chỗ cậu."
Cương Tử hiểu được, cậu ta gật đầu, sau đó lập tức bước lên dìu lấy Lâm Quân Trạch đi về phía phòng của cậu ta ngủ trưa.
Khi Cố Tri Ý thức dậy, Đại Bảo và Nhị Bảo đã không còn trên giường nữa.
Cố Tri Ý ra khỏi phòng thì thấy hai đứa bé chơi bi trong sân, Lâm Quân Trạch ngồi dưới mái hiên nhìn hai đứa, anh nhìn thấy Cố Tri Ý, đã hỏi” “Thức dậy rồi à?”
“Ừm.” Cố Tri Ý vẫn còn chưa tỉnh hẳn trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-88.html.]
Đại Bảo và Nhị Bảo thấy mẹ đã thức, hai anh em lập tức chạy lên ôm lấy Cố Tri Ý, líu ríu lên án chuyện Cố Tri Ý tham ngủ, lần nào cũng thức dậy trễ hơn hai đứa.
Cố Tri Ý lại cực kỳ ngay thẳng nói: “Là em trai của hai đứa tham ngủ, mẹ đã muốn thức dậy nhưng em trai lại bảo muốn ngủ thêm một lát.”
Hai đứa bé không hiểu nhìn chằm chằm vào bụng Cố Tri Ý, sau đó lại ra vẻ anh trai dạy dỗ em trai nói: “Em trai là heo nhỏ. Không được tham ngủ như vậy, biết chưa?”
“Đúng vậy! Anh và Đại Bảo đã thức dậy từ lâu rồi!”
Hai đứa bé rất chính trực nói đạo lý với cục thịt còn trong bụng Cố Tri Ý. Đúng là rất có dáng vẻ làm anh trai.
Lâm Quân Trạch nhìn Cố Tri Ý đàng hoàng, đứng đắn lừa gạt hai đứa con trai ngốc, anh cũng không vạch trần cô.
Lúc trưa lau người cho hai anh em, Cố Tri Ý đã nhìn thấy quần áo của chúng lại rách thêm vài chỗ, cô đoán gần đây đang là thời gian thu hoạch, mẹ Lâm cũng bận rộn không có thời gian vá quần áo giúp chúng.
Cố Tri Ý bảo hai đứa cởi quần áo ra, lại sang phòng cầm rổ kim chỉ đến, ngồi xuống bên cạnh Lâm Quân Trạch vá quần áo.
DTV
Rất lâu còn chưa thấy Cương Tử, Cố Tri Ý quay sang hỏi Lâm Quân Trạch: “Cương Tử đâu rồi? Đi ra ngoài rồi sao?”
“Ừm, anh vừa bảo cậu ấy lên núi lấy ít củi về.”
“Cương Tử là khách, lại còn giúp đỡ đưa anh về đây, sao anh còn sai bảo cậu ta làm việc vậy?”
Giọng nói Cố Tri Ý mang vẻ không đồng ý, nhưng giọng điệu khi nói ra không tự giác mà kèm theo chút làm nũng, mà bản thân Cố Tri Ý cũng không phát hiện ra, ngược lại chỉ có Lâm Quân Trạch phát hiện.
Anh nắm tay lại, đặt trước miệng mình, cười khẽ nói: “Không sao đâu! Trong quân đội, ngày nào cậu ấy cũng phải tập luyện, như thế này cũng xem như để cậu ấy rèn luyện mà thôi.”
Nghe anh nói vậy, Cố Tri Ý không nói gì thêm. Không lâu sau quần áo của hai đứa bé cũng được vá xong, cô lại mang đi ngâm vào chậu, buổi tối sẽ giặt cho sạch sẽ.
Bây giờ đang là mùa hè, nên cô cũng không định mặc lại cho chúng. Ở nông thôn, con nít trần truồng chạy nhảy đầy khắp thôn.