Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 879

Cập nhật lúc: 2024-12-24 18:02:19
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cậu chắc chắn chứ?” Thủ lĩnh nghe thấy Robert thề thốt thì gần hỏi lại một câu.

“Đúng vậy, tôi vô cùng chắc chắn. Ngài nói xem có phải người đàn ông Trung Quốc này có phải có công phu thần bí gì đó của Trung Quốc không?”

Robert cau mày. Hiện tại anh ta chỉ có thể nghĩ đến khả năng này mà thôi.

“Công phu của Trung Quốc? Hay là vật gì đó...” Thủ lĩnh còn chưa nói hết, Robert phía dưới đã nói tiếp: “Có phải họ có vũ khí bí mật gì đó có thể ngăn được đạn hay không?”

“Không! Điều này khó mà tin được.” Thủ lĩnh bác bỏ.

Họ tự xưng là quốc gia có kỹ thuật khoa học hàng đầu, đến kỹ thuật của họ còn không làm được vật gì có thể chống đạn, huống chi chỉ là Trung Quốc kia.

Hai người họ thương lượng muốn thăm dò cơ sở bên Lâm Quân Trạch thì lập tức nhận được tin tức người ta đã về Trung Quốc trước một bước.

Mấy người Robert kia vẫn là chậm một bước.

Một tay Robert còn băng thạch cao, anh ta ảo não đ.ấ.m vào không trung bằng một tay khác.

Anh ta chỉ có thể trở về mà báo cáo với thủ lĩnh.

Lâm Quân Trạch nhìn mặt đất đang dần dần thu nhỏ lại bên ngoài cửa sổ, nhìn bầu trời xanh mây trắng ở ngoại quốc, anh vẫn cảm thấy bầu trời Trung Quốc xanh hơn.

“Tiểu Lâm à, không có việc gì chứ?” Khi máy bay đã vững vàng trên không trung, Lưu Bác Viễn bên kia đã đến hỏi thăm tình hình của Lâm Quân Trạch.

“Giáo sư Lưu, không có gì đáng ngại cả. Cảm ơn ngài đã nghĩ đến tôi.” Lâm Quân Trạch trả lời.

“Tôi còn phải cảm ơn cậu đây này. Thấy cậu còn trẻ tuổi như vậy thì biết tương lai đầy hứa hẹn. Cậu kết hôn rồi chứ?” Giáo sư Lưu ngồi xuống hàn huyện với Lâm Quân Trạch.

“Vâng, kết hôn rồi, có năm đứa nhỏ rồi ạ.” Lâm Quân Trạch làm người ta bất ngờ.

“Khụ khụ, năm, cậu nói cậu có năm đứa bé rồi hả?” Lưu Bác Viễn giật mình hỏi.

“Đúng vậy ạ.” Lâm Quân Trạch trả lời.

Lần này giáo sư Lưu cũng không biết phải nói cái gì.

“Ha ha, nhìn cậu còn trẻ như vậy mà không nghĩ đến đã có nhiều con đến thế rồi... Rất tốt, rất tốt, rất có phúc.”

“Đúng vậy ạ, có hai đôi là song sinh ạ.” Lâm Quân Trạch vừa cười vừa nói.

Nhắc đến mấy đứa bé nhà mình, sắc mặt anh đã không còn như trước nữa.

“Tôi còn tưởng cậu chưa kết hôn nên muốn giới thiệu con gái lớn của tôi cho cậu đây.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-879.html.]

Lâm Quân Trạch không nghĩ đến còn có chuyện thế này. Cũng may ngay từ đầu anh đã thể hiện rằng mình đã kết hôn.

Bằng không giáo sư Lưu đã giới thiệu đối tượng cho anh mất.

Lưu Bác Viễn nói xong vài câu thì trở về chỗ ngồi của mình.

Lâm Quân Trạch ngồi tại chỗ cũng thở phào nhẹ nhõm.

Ai có thể nghĩ đến gần đây anh lại có số đào hoa đến vậy.

Chẳng qua Lâm Quân Trạch còn cho rằng mình vừa về nước thì sẽ được trở về nhà ngay lập tức, kết quả không ngờ khi trở lại quân đội thì còn một đống chuyện đang đợi anh.

Vì vậy chờ đến khi Lâm Quân Trạch về đến nhà thì đã là hai tháng sau.

DTV

Nhưng cũng chỉ được trở về có vài ngày.

Đêm hôm khuya khoắt Lâm Quân Trạch chạy trong đêm trở về nhà, anh còn hy vọng có thể ở nhà lâu một chút.

Cố Tri Ý bị tiếng gõ cửa làm cho tỉnh ngủ, nhưng cô cũng căng thẳng một lúc.

Sau khi nghe được tiếng nói của Lâm Quân Trạch thì rất bất đắc dĩ.

Sao anh lại cứ chọn trở về vào thời gian nửa đêm thế này. Thật sự là muốn hù c.h.ế.t người ta.

“Sao anh lại về muộn vậy?” Cố Tri Ý mở cửa ra, tức giận nói.

Kết quả không ngờ Lâm Quân Trạch lại vừa bước vào cửa đã ôm lấy cô.

“Anh làm gì vậy?” Cố Tri Ý tức giận vỗ vào sau lưng Lâm Quân Trạch.

Lúc này đang là mùa hè, người này đúng là không chú ý gì cả. Vừa bước đến là một cái ôm.

“Vợ à. Anh nhớ em.”

“Được rồi, vào nhà trước đi!” Cố Tri Ý cười vỗ lưng anh.

Lúc này Lâm Quân Trạch mới bất đắc dĩ buông cô ra.

Sau khi hai người họ vào nhà, Cố Tri Ý còn cố ý bảo Lâm Quân Trạch bước nhẹ chân.

“Đừng làm ồn đến con gái và con trai anh!”

“Anh biết rồi, vợ à.” Lâm Quân Trạch nhẹ giọng nói.

Chỉ là sau khi vào đến nhà thì bắt đầu không cần mặt mũi mà kề cận Cố Tri Ý nói chuyện.

Loading...