Vì vậy hầu hết bộ đội đều chạy sang bên này.
Lâm Quân Trạch cũng nghĩ đến chuyện này nên anh không chạy đi xa nữa.
Anh muốn chờ xem có thể gặp được họ hay không.
Cũng may đồng đội của anh đã theo dấu vết Lâm Quân Trạch để lại mà tìm đến đây, gặp được họ.
“Lưu... giáo sư Lưu, cuối cùng cũng đã tìm thấy hai người. Chúng tôi đã sớm liên hệ với đại sứ quán, họ đã lập tức phái người đến đón chúng ta.” Người dẫn đầu nói.
Họ cũng quan tâm hỏi thăm tình hình của giáo sư Lưu bên này.
Giáo sư Lưu khoát tay không thèm để ý nói: “Tôi không có chuyện gì hết. Lần này may mắn mà có Tiểu Lâm, cậu ấy đã đưa tôi theo.”
Giáo sư Lưu nói xong còn có tâm trạng nói đùa.
Mọi người đứng vên tại chỗ chờ đợi một hồi thì bộ đội bên kia cũng đến. Họ lập tức hộ tống giáo Lưu đến sân bay.
Bận rộn cả một đêm, cuối cùng vẫn tai qua nạn khỏi. Người bên kia đã sắp xếp cho mấy người giáo sư Lưu vào khách sạn tạm thời nghỉ ngơi ở đó.
Người phụ trách ở đó cũng tự mình đón tiếp, họ bày lên rất nhiều đồ ăn thức uống ngon nhằm giúp giáo sư Lưu thư giãn bớt.
Nhưng đã trải qua nhiều chuyện thế này, giáo sư Lưu vẫn muốn trở về nước sớm thì tốt hơn.
Dù sao chuyện bên này cũng đã đàm phán xong, bây giờ vẫn nên về nước rồi.
Mấy người họ cứ thế mà nghỉ ngơi tạm thời ở khách sạn. Đến buổi trưa, đã kết nối được với người bên Trung Quốc bên kia, tất cả thủ tục đều được bố trí xong xuôi, chỉ chở trở về mà thôi.
DTV
Trên đường trở về khách sạn, giáo sư Lưu vẫn không yên tâm muốn Lâm Quân Trạch kiểm tra lại một phen.
Lâm Quân Trạch một mực nhấn mạnh anh không có chuyện gì cả.
Vì Lâm Quân Trạch đã liên tục xác định vài lần nên Lưu Bác Viễn mới yên tâm.
Ông vỗ vào bả vai Lâm Quân Trạch bảo anh đi chuẩn bị, đến khoảng giữa trưa thì có thể về nước ngay.
Lần này bởi vì hộ tống cho Lưu Bác Viễn nên Lâm Quân Trạch được sắp xếp cho một phòng đơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-878.html.]
Lâm Quân Trạch vừa về đến phòng, việc đầu tiên anh làm là cởi áo ra, kiểm tra vết thương trên người mình.
Sau khi cởi áo xuống, anh nhìn đến nơi bị viên đạn kia b.ắ.n trúng, ở đó chỉ là một vết sưng đỏ, căn bản không có vấn đề gì nữa.
Lâm Quân Trạch không biết chiếc áo chống đạn này như thế nào.
Anh chỉ biết rằng lúc đó anh đã cảm thấy rất đau, nhưng sau đó thì không còn cảm thấy gì khác nữa.
Áo chống đạn Cố Tri Ý đưa cho Lâm Quân Trạch là do hệ thống chế tạo, nếu là loại áo chống đạn phổ thông thì đã không thể có hiệu quả tốt thế này.
Có khả năng viên đạn vẫn sẽ xuyên đến xương sườn, cũng không có khả năng chỉ đau đớn trong chốc lát là kết thúc như thế.
Lâm Quân Trạch lại cởi chiếc áo ghi lê xuống nhìn một vòng, có thể nhìn ra hình dáng viên đạn còn trên đó, chứng tỏ rằng trước đó đã chịu đựng sự công kích không nhỏ.
Lâm Quân Trạch nghĩ đến trước khi ra cửa, anh còn nghi ngờ chiếc áo ghi lê mà vợ anh đã chuẩn bị cho.
Nhưng không thể không nói vật này đã giúp anh thoát được một kiếp.
Bởi vì phải lập tức quay trở về nên Lâm Quân Trạch đã mặc lại quân phục của mình, áo chống đạn cũng được anh mặc vào trên người.
Thứ đồ này quá chấn động, Lâm Quân Trạch vẫn sợ vì món đồ này mà có thể rước lấy tai họa không cần thiết.
Chỉ là Lâm Quân Trạch không hề hay biết, người bên kia cũng đã nhận được tin họ trở về bình an.
Họ vốn cho rằng có người bị thương thì bắt buộc phải ở lại một thời gian, nhưng lại không ngờ không hề có tin tức về người bị thương.
Mà nhận được tin tức lại là giữa trưa đã lập tức trở về.
Việc này hoàn toàn không hợp logic.
“Robert, không phải cậu nói nhiệm vụ lần này đã hoàn thành thuận lợi rồi sao? Đây chính là hoàn thành thuận lợi như cậu nó phải không?” Gương mặc người đàn ông cấp trên vô cùng dữ tợn hỏi.
“Thủ lĩnh, tôi xác nhận người đàn ông Trung Quốc kia đúng là đã bị b.ắ.n một phát đạn, nhưng vì sao…..” Robert rối rắm không có cách nào giải thích.
Anh ta rất chắc chắn viên đạn đã b.ắ.n trúng người đối phương.
Vậy thì vì sao? Bây giờ lại không bị thương?”