Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 877

Cập nhật lúc: 2024-12-24 18:02:15
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Bác Viễn không cho phép anh từ chối, vẫn đưa đùi thỏ cho anh.

Lâm Quân Trạch không còn cách nào, cũng chỉ có thể nhận lấy.

Hai người vừa ăn vừa uống nước.

Tối đến, Lâm Quân Trạch làm một số che chắn bên ngoài cửa hang động, hai người họ trải chút cỏ khô trên mặt đất mà ngủ lại một đêm.

Chỉ là đợi đến nửa đêm, Lâm Quân Trạch phát hiện có gì đó đã xảy ra.

Là một quân dân nên tính cảnh giác thường rất cao, dù Lâm Quân Trạch có đang ngủ đi chăng nữa thì vẫn duy trì sự cảnh giác.

Đặc biệt là khi đang ở trong hoàn cảnh đặc thù thế này.

Bên ngoài vừa vang lên tiếng động lạ thì Lâm Quân Trạch bên trong hang động đã lập tức mở mắt.

Sau đó anh nhẹ nhàng đi đến gần cửa hang xác nhân. nhân thấy đúng là tiếng động đang hướng về phía này.

Lâm Quân Trạch lập tức quay trở về, khẽ gọi Lưu Bác Viễn tỉnh dậy.

“Giáo sư Lưu, có người đến. Chúng ta phải ra ngoài tránh đi.” Lâm Quân Trạch nói rất khẽ.

Lúc đầu Lưu Bác Viễn cũng không dám ngủ quá say, vì vậy Lâm Quân Trạch vừa vỗ vào người là ông đã tỉnh ngay lập tức.

Không nói hai lời, ông đã bò dậy.

“Được được.”

Bên này, Lâm Quân Trạch mang ba lô lên vai.

Trước đó để phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn, Lâm Quân Trạch đã sớm vùi tắt lửa đi.

Anh lôi kéo Lưu Bác Viễn đi ra ngoài, mượn bóng tối, hai người họ lập tức chạy theo hướng khác.

Chỉ là sau đó, Lâm Quân Trạch vẫn đụng phải một nhóm người khác trên đường.

Anh không còn cách nào, bắt buộc phải dừng lại đọ sức.

Công phu của Lâm Quân Trạch ngược lại là chưa hề xuống dốc.

Nhưng đối phương còn có vũ khí, công thêm Lâm Quân Trạch bên này còn dẫn theo Lưu Bác Viễn, nên tay chân anh sẽ bị gò bó không ít.

Hai người họ vừa quyết định. Lâm Quân Trạch lập tức cõng Lưu Bác Viễn lên lưng chạy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-877.html.]

Kết quả đối phương có súng, mà Lưu Bác Viễn ở sau lưng anh, đến lúc đó Lâm Quân Trạch có muốn tránh cũng không kịp.

Vì vậy anh đành phải đổi hướng, chính anh cứ như thế mà đón lấy viên đạn.

“Tiểu Lâm, cẩn thận!” Lưu Bác Viễn cũng nhìn thấy đối phương đã b.ắ.n s.ú.n.g về phía này.

Chỉ là chờ cho đến khi ông kịp tỉnh táo thì đã không còn kịp.

Lâm Quân Trạch cũng chỉ có thể chịu đựng một viên đạn này.

Lưu Bác Viễn trên lưng của Lâm Quân Trạch, ông muốn Lâm Quân Trạch thả mình xuống.

Nhưng người trong cuộc Lâm Quân Trạch này bị chấn động không ít.

Chuyện này? Sự đau đớn trong dự cảm đã không đến. Chỉ vài giây là hết.

Chỉ là Lâm Quân Trạch cũng không suy nghĩ gì nhiều, anh chỉ có thể cõng Lưu Bác Viễn mà tiếp tục chạy về phía trước.

Hai người bên kia cũng không nhận được kết quả tốt. Sau khi b.ắ.n ra phát s.ú.n.g này, họ còn tưởng rằng đã b.ắ.n được Lâm Quân Trạch nên đã không phí sức đuổi theo.

Nhờ vậy mà Lâm Quân Trạch xem như đã thoát được một kiếp.

Chờ cho Lâm Quân Trạch chạy được một đoạn đường, anh xác nhận đối phương không có đuổi theo thì mới thả Lưu Bác Viễn xuống.

“Tiểu Lâm, cậu... không sao chứ?” Lưu Bác Viễn lo lắng hỏi.

Lâm Quân Trạch vuốt mồ hôi trên mặt, anh cố tình lơ đãng nói: “Không sao cả, giáo sư Lưu, vừa rồi tôi không bị trúng đạn.”

Lâm Quân Trạch không thể giải thích trên người mình có áo chống đạn.

Vừa khéo lúc đó xung quanh đều tối đen, vì vậy Lâm Quân Trạch cũng chỉ có thể dùng cái cớ này để giải thích qua loa với Lưu Bác Viễn.

“Nhưng... nhưng vừa rồi tôi lại nhìn thấy...” Lưu Bác Viễn nói xong thì muốn bước lên xác nhận. Đúng là trên người Lâm Quân Trạch không hề có dấu vết bị viên đạn làm cho bị thương.

DTV

Cũng không có những thứ như đổ máu.

Lưu Bác Viễn chỉ có thể cho rằng ông đã già, mắt không tốt nên mới nhìn nhầm.

“Không bị thương thì tốt, không bị thương thì tốt. Vừa rồi làm tôi sợ muốn chết.” Lưu Bác Viễn vẫn còn sợ hãi vỗ vào n.g.ự.c mình.

Vừa rồi đúng là quá nguy hiểm, ông còn tưởng rằng Tiểu Lâm này vì muốn bảo vệ mình mà nhận lấy một viên đạn, c.h.ế.t rồi.

Vậy ông làm thế nào cũng không trả nổi ân tình này.

Động tĩnh bên này đã thu hút sự chú ý của những người bên phía Lưu Bác Viễn.

Loading...