Người mới đến này là một thím ở gần đây, nghe theo lời của mọi người xung quanh đây thì cũng không tệ, cũng không lắm miệng.
Cho nên sau khi biết được một ít thông tin thì Cố Tri Ý tìm đến nhà hỏi ý kiến của thím ấy.
Ngược lại thím ấy rất sảng khoái đồng ý ngay.
Chủ yếu là vì con cái trong nhà thím vẫn chưa kết hôn sinh con nên vẫn chưa đến thời điểm phải chăm sóc cho các cháu.
Lại thêm mấy đứa bé trong nhà Cố Tri Ý đáng yêu như thế nên thím Khưu cũng không từ chối.
Trông mom đứa bé cũng không có vấn đề gì, nên bắt đầu làm quen dần dần.
Có thêm một người đến giúp Hà Thúy nên mọi việc cũng dễ dàng hơn không ít.
Nhờ đó mà Cố Tri Ý cũng rất ít quan tâm đến chuyện trong nhà.
Gần một tháng Lâm Quân Trạch lại không có thư về nhà, Cố Tri Ý không biết nhiệm vụ anh là đã hoàn thành hay chưa.
Tình hình của Lâm Quân Trạch bên này đúng là không được tốt lắm.
Nhiệm vụ lần này của Lâm Quân Trạch chính là hộ tống nhân viên nghiên cứu khoa học xuất ngoại đàm phán. Lúc mới bắt đầu mọi chuyện cũng khá trôi chảy.
Sau khi đàm phán gần nửa tháng mới đi đến hồi xác định cụ thể từng sự kiện.
Lần này, kỹ thuật là do người Trung Quốc nắm trong tay mình, sở dĩ phải phái theo một đoàn người hộ tống bí mật chính là để đảm bảo nhân viên nghiên cứu kia được an toàn.
Phải biết rằng nếu kỹ thuật này của Trung Quốc được công khai ra thì đối với quốc gia khác sẽ là sự uy h.i.ế.p không nhỏ.
Cho nên sau khi song phương đã ngầm thỏa thuận chuyện này xong, đến ngày thứ hai, khi mọi người chuẩn bị lên máy bay trở về nước thì họ bắt đầu động tay động chân.
Lâm Quân Trạch và người hộ tống khác bắt đầu tách ra.
Lâm Quân Trạch không còn cách nào khác, chỉ có thể đưa người trốn đi trước.
Vị chuyên gia này cũng đã có tuổi, thấy ông chạy không nổi nên Lâm Quân Trạch cũng chỉ có thể cõng ông lên lưng bỏ chạy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-875.html.]
Vị chuyên gia này chính là Lưu Bác Viễn, ông nằm trên lưng Lâm Quân Trạch rất xóc nảy, nhưng vì liên quan đến sự an toàn của chính mình nên phải nén chịu đựng sự khó chịu này.
DTV
Sau cùng Lâm Quân Trạch cũng chỉ có thể chạy lên núi.
Thấy xung quanh đã khá an toàn, lúc này anh mới thả người xuống.
“Ôi, làm khó ông già như tôi rồi!” Lưu Bác Viễn vừa được bỏ xuống đã bắt đầu ôi a hô lên.
“Xin lỗi ngài, giáo sư Lưu, thiệt thòi cho ngài quá!” Lâm Quân Trạch ngượng ngùng nói.
“Ôi, tôi tự biết nặng nhẹ mà.” Lưu Bác Viễn khoát tay không thèm để ý nói.
Chuyện này đúng là không còn cách nào khác nên mới phải thế này.
Nhưng bây giờ có hại người hộ tống đi theo thì phải tách ra rồi, sau này cũng phải tìm cách để liên lạc ra bên ngoài.
“Giáo sư Lưu, có thể phải khiến ngài vất vả nhiều hơn nữa rồi. Tôi sẽ tìm cách liên lạc với bên ngoài, cũng chỉ hi vọng đến lúc bên kia sẽ không tìm đến chúng ta trước.”
Lâm Quân Trạch nặng nề nói.
Anh cũng biết đây là chuyện không thực tế.
Hai người họ tìm đến một cái hang động trong núi, nếu đến lúc đó đối phương lại tìm đến nơi này, họ sẽ lập tức bị phát hiện ngay.
Nhưng hiện tại thật sự không có cách nào khác, chỉ có thể chờ cứu viện từ bên mình.
Lâm Quân Trạch làm thế nào cũng không ngờ những người này lại dám bắt người ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Chỉ là lúc này, Lâm Quân Trạch nhớ đến áo chống đạn mà trước đây Cố Tri Ý đã cho anh.
Lâm Quân Trạch cũng muốn đưa cho Lưu Bác Viễn mặc vào, nhưng anh lại sợ đến lúc đó lại không biết giải thích về chiếc áo như thế nào, nên chỉ có thể nhẫn nại.
Tạm thời hai người họ sẽ ở lại đây nghỉ ngơi. Lâm Quân Trạch bước ra ngoài muốn tìm kiếm một nơi phát ra tín hiệu, nhưng nếu cứu viện nhận được tín hiệu rồi tìm đến thì người bên kia cũng có thể tìm đến nơi.
Vì vậy bây giờ Lâm Quân Trạch cũng chỉ có thể tự tìm đường để tập hợp với đồng đội bên kia.
Nghỉ ngơi một lát, nhìn thấy sắc trời đã xuống, Lâm Quân Trạch lập tức dẫn theo Lưu Bác Viễn bắt đầu tìm đường, trong khi đó còn phải tìm cách để tránh né đối phương muốn tìm đến chỗ họ.