Mấy ngày sau, Chu Mỹ Trân vẫn như thế, cứ thỉnh thoảng lại mang ít đồ ăn đến nhà, mỗi lần như thế Cố Trị Ý đều cười ha ha rồi nhận lấy.
Lúc đầu Chu Mỹ Trân còn cho rằng Cố Tri Ý giữ chặt Lâm Quân Trạch, không cho anh gặp chị ta, vì vậy mỗi lần đến chị ta mới không nhìn thấy Lâm Quân Trạch.
Mặc dù hơi thất vọng, nhưng để làm cho tình cảm của họ sứt mẻ thì Chu Mỹ Trân vẫn phải nghe ngóng.
Chỉ là đến cùng thì chị ta dường như không nghe thấy Lâm Quân Trạch ở nhà, lúc này Chu Mỹ Trân mới phát hiện thấy chuyện không đúng lắm.
“Em Cố à, làm sao mà gần đây chị không thấy Quân Trạch vậy?” Cố Tri Ý nghe thấy cách xưng hô của Chu Mỹ Trân thì chính cô đã muốn bật cười rồi.
Chị ta gọi mình là em Cố, nhưng lại thân thiết gọi Lâm Quân Trạch như thế...
Chẳng qua trên mặt Cố Tri Ý cũng không thể hiện gì cả, cô chỉ tỏ vẻ ngạc nhiên nói: “Ôi, chị dâu, có phải em chưa nói với chị không? Lão Lâm nhà em đã về quân đội rồi.”
Cố Tri Ý thể hiện vẻ mặt có phải em đã nói với chị rồi không.
Trực tiếp khiến Chu Mỹ Trân giận điên lên.
Việc thế này nói sớm một chút thì Chu Mỹ Trân cũng không đến nỗi mỗi ngày đều bền lòng vững dạ mà mang đồ ăn đến cửa thế này.
Kết quả bây giờ lại nói anh đã đi từ sớm.
Vậy thì mấy ngày nay của chị ta xem ra gì nữa?
Nghĩ đến đây Chu Mỹ Trân vẫn phải nuốt cơn giận này xuống.
Cố nén giận nói: “Hóa ra... là như vậy à! Vậy cậu ấy có nói khi nào thì về không?”
Cố Tri Ý nhìn chị ta càng ngày càng không vừa mắt, cô cũng chẳng muốn giả ngu nữa. Mà hỏi thẳng chị ta.
“Chị dâu, làm sao em lại có cảm giác chị rất để ý đến lão Lâm nhà em vậy nhỉ?”
Chu Mỹ Trân không ngờ Cố Tri Ý cứ như thế mà dửng dưng nói ra.
Lúc này chị ta hơi lúng túng, nhưng trên mặt vẫn nghiêm trang nói: “Vậy... vậy sao? Đây còn không phải là do trước đó hai người đã giúp đỡ ba mẹ con nhà chị rất nhiều hay sao?”
DTV
Chu Mỹ Trân vừa cười vừa nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-874.html.]
“Vậy sao? Ôi, chị cũng không cần khách sáo như vậy đâu! Lão Lâm nhà em chính là người như vậy, rất xem trọng nghĩa khí. Đừng nói đó là chị, mà với những đồng đội khác của anh ấy, thỉnh thoảng anh ấy còn lấy tiền trợ cấp của mình đến giúp người ta.”
Cố Tri Ý làm ra dáng vẻ tôi biết hết mọi chuyện nhưng tôi rất ủng hộ anh ấy.
Thế là trực tiếp khiến cho Chu Mỹ Trân không nói được gì.
Chị ta vốn dĩ cho rằng loại tính cách này của Cố Tri Ý sẽ không dung được một hạt cát trong mắt, nhưng không ngờ cô còn đi ủng hộ.
Chu Mỹ Trân còn có thể nói cái gì?
Cũng chỉ có thể cười, nói lời trái lương tâm, khen ngợi Cố Tri Ý vài câu.
Chỉ là lúc này Lâm Quân Trạch lại không có ở nhà, Chu Mỹ Trân cũng không cần chăm chỉ đến mỗi ngày nữa.
Chị ta nói vài lời khách sáo với Cố Tri Ý rồi đi về.
Cố Tri Ý nhìn đồ trong tay mình mà cảm thấy buồn cười.
Người này chắc tuyệt vọng rồi nhỉ?
Thời gian cứ như vậy mà trôi qua bình thản. Bên kia Lâm Quân Trạch làm nhiệm vụ, bên này Cố Tri Ý cũng bận rộn cho việc học hành của mình.
Thời gian sau đó, dần dần Cố Tri Ý cũng bắt đầu viết một số bài viết chủ đề dân sinh.
Mỗi ngày giáo viên đều bố trí viết cái gì đó, ví dụ như liên quan đến sự phát triển gần đây và xu thế trong tương lai của Trung Quốc, bảo họ phát biểu cách nhìn của riêng từng người.
Vì vậy phải nói rằng Cố Tri Ý rất bận rộn.
Sau đó ngược lại Chu Mỹ Trân rất ít quan tâm đến việc trong nhà của Cố Tri Ý, đương nhiên dù có đến thì Cố Tri Ý cũng không rảnh rỗi mà phản ứng với chị ta.
Tiếp theo đó, Đoàn Đoàn và Viên Viên cũng bắt đầu biết đi.
Cố Tri Ý lại tìm một chị dâu nữa đến trông nom giúp.
Cô chỉ sợ một mình Hà Thúy sẽ không theo kịp hai chị em, chỉ cần vừa xoay người thì đã chạy mất không thấy bóng dáng đâu nữa.
Vì vậy vẫn nên có hai người cùng trông nom thì tốt hơn.