Không phải người ta thường nói muốn nắm bắt được trái tim của người đàn ông thì trước hết phải bắt được dạ dày của anh ta sao?
Vì vậy Chu Mỹ Trân đã tìm một hướng khác để đột phá.
Đặc biệt là đến nhà vào lần trước, chị ta nhìn thấy Lâm Quân Trạch xuống bếp nên biết được chắc chắn Cố Tri Ý chính là kiểu tiểu thư yêu kiều, mười ngón tay không dính nước xuân kia.
Thế này thì làm gì có khả năng nấu nướng?
Chu Mỹ Trân nghĩ chỉ cần chị ta thể hiện được ưu thế của mình thì Lâm Quân Trạch chắc chắn sẽ nhìn đến chị ta.
Chu Mỹ Trân cũng không biết vì sao lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Quân Trạch thì chị ta giống như đã xác định được điều gì đó.
Cố Tri Ý nhìn thấy thức ăn trong mâm đều đầy đủ hương sắc vị nên cũng không biết phải nói gì.
Đây là thay đổi chiến thuật rồi sao?
Chẳng qua Cố Tri Ý cũng không có ý định nói với Chu Mỹ Trân rằng Lâm Quân Trạch đã đi làm nhiệm vụ.
Cứ để chị ta cho rằng Lâm Quân Trạch đang ở nhà. Để xem đến lúc đó chị ta sẽ làm những gì.
“Ôi, chị dâu, chị khách sáo quá!”
“Không có việc gì đâu, em mới giúp đỡ cho chị rất nhiều đó chứ.” Hai người cứ như thế chị tới tôi đi.
Sau cùng Cố Tri Ý chỉ cười mà nhận lấy đồ ăn, cô ngại ngùng nói: “Nói ra cũng không sợ chị dâu chê cười, trong nhà em trước giờ vẫn luôn là lão Lâm nấu cơm. Em...”
Tuy Cố Tri Ý chưa nói hết phía sau nhưng cũng đã quá rõ ràng.
Chu Mỹ Trân tự giác ảo tưởng.
Chị ta nghĩ quả nhiên Cố Tri Ý giống như trong suy nghĩ của chị ta, không biết làm cơm, chuyện thế này ban đầu còn tốt nhưng về lâu về dài người đàn ông chắc chắn sẽ ghét bỏ cô.
Chu Mỹ Trân âm thầm suy nghĩ như vậy.
Chị ta lại hoàn toàn không hề hay biết tất cả biểu hiện trên mặt của chị ta đều được Cố Tri Ý thu vào mắt.
“Được rồi, vậy thì cảm ơn chị dâu quá.” Cố Tri Ý nhận đồ ăn vào.
Cô nói xong thì chuẩn bị đóng cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-873.html.]
“Không có gì, không có gì.” Chu Mỹ Trân trả lời, nhưng ánh mắt lại nhìn khắp trong sân một lần nữa.
Cố Tri Ý cười hỏi: “Chị dâu, còn có chuyện gì sao ạ?”
“Không, không có gì cả. Vậy chị về nước nhé!” Chu Mỹ Trân không nhìn thấy Lâm Quân Trạch thì hơi thất vọng, nhưng Cố Tri Ý nhìn chị ta như vậy, chị ta càng không thể biểu hiện quá rõ rằng trước mặt người ta được. Chỉ có thể cười rồi đi về.
Cố Tri Ý nhìn theo bóng lưng rời đi của Chu Mỹ Trân, cô đi vào phòng của Đại Bảo gọi: “Đại Bảo, mấy anh em các con ra ăn cơm thôi, hôm nay thêm món ăn cho các con.”
Cố Tri Ý nói xong thì bưng đồ ăn Chu Mỹ Trân cho lên bàn.
Người ta cũng đã đưa đến rồi, chính mình cũng không thể lãng phí đồ ăn được.
Mà nhìn mâm thức ăn này đúng là không tệ.
Thế thì càng không nên lãng phí.
“Mẹ, gần đầy di Chu kia luôn bưng đồ ăn đến nhà chúng ta, anh Kiến Minh dường như cũng không có nhiều đồ ăn như vậy đâu.” Đại Bảo đột nhiên không hiểu hỏi.
DTV
Bàn tay Cố Tri Ý vốn dĩ đang bưng cơm thì khựng lại, sau đó cô mới làm như không có chuyện gì xảy ra, nói: “Có thể là do dì Chu cảm thấy nhà chúng ta giúp đỡ nhiều như vậy nên băn khoăn.”
Đại Bảo khẽ gật đầu, cậu bé vẫn chưa hiểu hết về mối quan hệ kỳ kỳ quái quái giữa những người lớn.
Nhị Bảo lại tự mình bắt đầu ăn trước.
Sau đó còn vô cùng chững chạc tán dương: “Mẹ, dì Chu nấu cơm cũng ngon lắm.” Nói xong lại gắp một đũa.
Cố Tri Ý liếc nhìn Nhị Bảo. Gấu con này, sao cùi chỏ còn ngoặt ra bên ngoài thế kia?
Tuy nhiên Nhị Bảo vẫn rất tinh mắt. Cậu bé nhìn thấy ánh mắt này của Cố Tri Ý thì lập tức bật chế độ nịnh nọt.
Những lời vốn định nói ra khỏi miệng đã lập tức vòng lại, sau đó cậu nói: “Nhưng dù người ngoài có làm ngon đến mấy thì chắc chắn vẫn không ngon bằng món mẹ con làm được. Anh nói đúng không, Đại Bảo?”
Đại Bảo rất phối hợp mà gật đầu.
Lúc này Cố Tri Ý mới hài lòng khẽ hừ một tiếng, nói: “Được rồi, lo ăn của con đi. Nói nhiều như thế!”
Nhị Bảo thè lưỡi, chột dạ gật đầu.
Sau khi cha đi rồi thì mẹ đều chuyển hết lửa đạn lên người mấy anh em cậu bé.
Thật sự nhỏ bé, bất lực mà!