Lâm Quân Trạch nấu xong cơm, lúc mang đồ ăn lên nhà, thấy trong phòng không có ai, còn hỏi một câu: “Chị dâu Chu đã đi rồi à?”
Cố Tri Ý trực tiếp thưởng cho anh một cái liếc mắt.
“Không đi chẳng lẽ còn giữ người ở lại ăn cơm anh nấu?”
“Đúng thế ba ba!” Tam Bảo thêm mắm thêm muối nói.
“Vợ à, ý của anh không phải là như thế.” Lâm Quân Trạch vội vàng giải thích.
“Anh còn không phải là không nghĩ tới người ta sẽ rời đi dễ dàng như vậy hay sao?”
DTV
Thấy Cố Tri Ý không để ý tới mình, Lâm Quân Trạch trừng mắt liếc nhìn Tam Bảo một cái, ý vị trong mắt không rõ ràng.
Tam Bảo lúc này mới không dám quậy nữa, ngoan ngoãn đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
Đến tối, Cố Tri Ý mới nói chuyện này với Lâm Quân Trạch, Lâm Quân Trạch còn có thể làm gì? Anh chỉ có thể vuốt lông Cố Tri Ý mà thôi.
“Vợ à, mấy hôm nữa là anh phải đi rồi, hay là chúng ta đừng quan tâm chuyện của người khác được không?”
Cố Tri Ý trực tiếp đẩy bàn tay của anh ra.
“Đây không phải chính là hoa đào thối của anh hay sao? Đây là chuyện của người khác sao?
“Đúng đúng đúng, anh sai, trách chồng của em đẹp trai mê người, được chưa?”
Cố Trị Ý tức giận liếc anh: “Anh đang thay đổi cách để tự khen bản thân sao? Không biết xấu hổ!”
“Hì hì, có vợ là được rồi, cần mặt mũi cái gì chứ?” Lâm Quân Trạch cười đùa hí hửng nói.
“Qua mấy ngày nữa anh đi rồi, để em xem thử, nếu chị ta còn như thế này thì anh đừng trách em không nể mặt mũi.”
Cố Tri Ý cảnh cáo. Dù sao trước đây Lâm Quân Trạch vì có lòng tốt, kết quả lại không ngờ....
“Vợ à, anh vẫn biết phân biệt mà, em tự xem mà xử lý vậy. Tóm lại chúng ta không thể để một người ngoài đến phá hư sự êm đềm gia đình mình, đúng không?” Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ nói.
Từ tận đáy lòng mình, Cố Tri Ý nhẹ nhàng thở ra một hơi. Trước tiên cô phải nói rõ ràng với Lâm Quân Trạch, tránh cho sau này lại có chỗ không giải thích được.
Đương nhiên, nếu Lâm Quân Trạch không rõ ràng thì Cố Tri Ý cũng không nói nhiều thế này.
Vì thế hai người nói chuyện một lúc thì ngủ.
Lâm Quân Trạch bí mật làm nhiệm vụ nên sáng sớm vừa thức dậy thì Cố Tri Ý phát hiện anh không còn trên giường nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-872.html.]
Vốn dĩ cô còn tưởng rằng anh đi làm đồ ăn sáng, không ngờ lúc đứng lên thì thấy trên bàn có một tờ giấy.
Trên đó viết, anh đi làm nhiệm vụ, bởi vì nhiệm vụ mang tính đặc thù nên không thể nói với cô, anh bảo Cố Trị Ý ở nhà tự chăm sóc bản thân và hai đứa bé.
Cố Tri Ý nhìn thấy thư trên bàn thì rất bất đắc dĩ.
Người này thật là!
Nhưng nhìn thấy Lâm Quân Trạch nói trong thư rằng, anh đã mang theo chiếc áo ghi lê kia theo thì cô đã yên tâm rồi.
Cố Tri Ý đứng lên làm điểm tâm cho mấy đứa bé.
Sáng sớm thức dậy, đôi mắt của Đoàn Đoàn đang tìm kiếm bóng dáng của cha.
Đến Tam Bảo cũng hỏi sao hôm nay không thấy cha thức dậy.
Cố Tri Ý bất đắc dĩ nói: “Cha của các con về quân đội rồi, qua một thời gian nữa mới trở lại.”
“A.” Tam Bảo không khỏi cảm thấy hơi thất vọng.
Cố Tri Ý nhéo khuôn mặt đầy thịt của Đoàn Đoàn, cười nói: “Làm sao vậy? Áo bông nhỏ, bây giờ đã bắt đầu nhớ cha rồi sao?”
“Ừm ừm, cha!” không ngờ Đoàn Đoàn còn trả lời Cố Tri Ý.
Lần này Cố Tri Ý càng chua hơn.
Cô không ngờ lần đầu tiên Đoàn Đoàn gọi cha nhưng Lâm Quân Trạch lại không có mặt.
Cố Tri Ý càng nghĩ thì trong lòng càng thoải mái.
Đến lúc đó cô sẽ nói chữ đầu tiên Đoàn Đoàn gọi chính là me.
Cố Tri Ý âm thầm suy nghĩ như vậy.
Sau khi Lâm Quân Trạch đi rồi, hai đứa bé lại giao cho Hà Thúy chăm sóc.
Chỉ là đợi đến trưa Cố Tri Ý quay trở về nhà thì nhìn thấy Chu Mỹ Trân bưng đến một bàn đồ ăn.
Cố Tri Ý nghĩ trước khi Lâm Quân Trạch quay về đây thì dường như chị ta cũng chưa từng nhiệt tình đến vậy. Cho nên thế này là đã xảy ra vấn đề ở khâu nào nhỉ?
“Chị dâu, sao lại bưng đồ ăn đến đây?”
“Hôm nay khó có khi mua được nhiều đồ ăn, chị mang đến chút ít cho em nếm thử, em xem thử khả năng nấu nướng của chị thế nào?”
Chu Mỹ Trân rất có lòng tin vào khả năng nấu nướng của mình.