Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 868

Cập nhật lúc: 2024-12-24 17:56:50
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chờ đến ngày hôm sau khi Cố Trị Ý học xong buổi học đi qua cửa hàng bên này, liền nhận thấy việc kinh doanh trong tiệm của mình rõ ràng là đã tốt hơn so với ngày hôm qua.

Mà Chu Mỹ Trân lại đang ở bên cạnh Lâm Quân Trạch, hai người bọn họ hình như là đang điều chỉnh thử kênh?

Lại còn dựa vào gần như vậy?

Hơn nữa Cố Tri Ý nhìn quanh một vòng, trong cửa hàng bây giờ có nhiều khách khứa như vậy, tại sao Chu Mỹ Trân lại không đi ra ngoài cùng tiếp đón chứ?

Chỉ có Vương Quế Chi ở bên kia bận rộn một mình.

Bản thân Cố Tri Ý đã sắp nhìn không nổi nữa rồi.

Liền tự mình tiến lên cùng tiếp đón khách khứa.

Đại khái có lẽ là do Chu Mỹ Trân nhìn thấy Cố Tri Ý đến nên cũng ngượng ngùng, liền đi ra cùng tiếp đón khách hàng.

Lâm Quân Trạch bên này thấy Cố Tri Ý đến, còn nhìn về phía Cố Tri Ý cười cười, ai biết được Cố Tri Ý lại cứ coi như là không nhìn thấy anh. Chỉ cười tiễn khách đi.

Lâm Quân Trạch ở bên này thả băng vào, từ bên trong radio truyền ra tiếng hát duyên dáng, cảm giác như tâm tình đi dạo phố mua quần áo của mọi người cũng tốt hơn không ít.

“Bà chủ, tôi đã có một thời gian không tới đây rồi, cửa hàng của các cô ở bên này cũng được coi như là một ngọn cờ riêng đó nha!” Có một vị khách hàng có diện mạo như một vị phu nhân, cứ thế cười khen Chu Mỹ Trân.

Mặt của Chu Mỹ Trân lập tức đỏ lên.

“Bà chủ” sao?

Cái này từ, chị ta còn rất thích nữa đấy.

Nhưng mà nhìn thấy Cố Tri Ý nhìn qua bên này, nên vẫn có chút ngượng ngùng mà vẫy vẫy tay, giải thích: “Không phải đâu, tôi không phải bà chủ của nơi này, tôi chỉ là người làm công ở đây thôi, nhưng mà tôi vẫn muốn cảm ơn cô vì đã khích lệ.”

Những lời nói sau đó, cũng không biết là đang cảm ơn vì đã khích lệ cửa hàng, hay là vì đã khích lệ bản thân Chu Mỹ Trân nữa.

Có thể nói, ẩn ý trong lời nói này của Chu Mỹ Trân, cũng rất có ý tứ.

Cố Tri Ý đứng ở bên cạnh nhìn thấy Chu Mỹ Trân cũng đã giải thích rồi, bản thân cô cũng không tiện nói cái gì nữa.

Chẳng qua là sau đó thời điểm cùng trở về với Lâm Quân Trạch, Cố Tri Ý đến cả một ánh mắt cũng không cho anh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-868.html.]

“Vợ ơi? Ai chọc cho em tức giận thế?” Lâm Quân Trạch đi ở phía trước thật cẩn thận mà hỏi.

Cố Tri Ý khẽ hừ một tiếng. Cũng không nói lời nào.

Lâm Quân Trạch bây giờ lại càng không biết vấn đề ở đâu!

“Đây là? Vấn đề của anh?” Lâm Quân Trạch nghĩ mặc kệ mọi chuyện có đúng sai thế nào, thì việc tự hỏi lại lỗi của bản thân chắc chắn không sai.

“Ha hả, anh nói xem?” Cố Trị Ý nói xong cũng không để ý tới anh nữa.

Chờ đến lúc về nhà rồi, cũng là tự cô chăm sóc mấy đứa nhỏ, để Lâm Quân Trạch đi nấu cơm.

Một lát sau mấy đứa nhóc Đại Bảo tới, liền cảm nhận được bầu không khí trong nhà đã biến đổi rất lớn.

Nhị Bảo khe meo meo đi vào phòng bếp, nhìn Lâm Quân Trạch, nhỏ giọng hỏi: “Ba ba, có phải ba lại làm gì đó chọc cho mẹ con tức giận rồi có đúng không.”

Trên tay Lâm Quân Trạch còn dính chút nước, trực tiếp giơ lên định cứ thế mà đánh Nhị Bảo.

“Tiểu tử thối, nói cái gì thế hả?” Cái ngữ khí kia cảm giác hơi có chút thẹn quá hóa giận.

Nhị Bảo liền bày ra vẻ mặt con biết ngay mà rồi nhìn Lâm Quân Trạch.

DTV

“Ba ba, con biết ngay mà, ba vừa trở về liền chọc cho mẹ tức giận, hừ!” Nói xong liền chạy đi ra ngoài.

Để lại một mình Lâm Quân Trạch ở lại trong phòng bếp nghiến răng nghiến lợi.

Thằng con trai ranh ma này!

Sau khi Nhị Bảo chạy ra ngoài, liền cùng với Tam Bảo đi vào nhà, đi an ủi Cố Tri Ý.

“Mẹ, có phải là ba ba chọc cho mẹ tức giận hay không, vừa rồi con đã giáo dục lại ông ấy rồi, mẹ đừng tức giận nữa!”

Đôi tay vốn dĩ đang chơi cùng với Đoàn Đoàn của Cố Trị Ý đột nhiên dừng lại, có chút ngạc nhiên mà nhìn Nhị Bảo.

Hình như bản thân cô cũng đâu có nói thêm cái gì đâu nhỉ?

Vậy mà bọn trẻ đã tự cảm nhận được rồi?

Nhưng mà Cố Tri Ý nghĩ đến chuyện vừa rồi Nhị Bảo còn đi giáo huấn người ba ruột của cậu nhóc, liền không khỏi cảm thấy buồn cười.

Loading...