Hôm nay đã bận việc cả ngày, cô cũng có chút mệt mỏi.
Lâm Quân Trạch bỏ quần áo vào trong bọc của mình, chờ đến khi trở lại trên giường, Cố Tri Ý đã ngủ rồi.
Lâm Quân Trạch đi lên hôn một cái, sau đó tắt đèn ngủ.
Mấy ngày sau, Lâm Quân Trạch không có việc gì liền đi cửa hàng ở phố mới giúp đỡ, Cố Tri Ý hôm nay tan học, chuẩn bị đi đến phố mới tìm Lâm Quân Trạch về nhà.
Khi đến phố mới, cô nhìn thấy Chu Mỹ Trân và Lâm Quân Trạch vừa nói vừa cười. Trong lòng Cố Tri Ý có chút cảm giác kỳ lạ.
Nhưng thật ra cô cũng không có nghĩ nhiều, đi lên cười hỏi: “Hôm nay buôn bán thế nào?”
“Vợ, em đến rồi? Giờ chúng ta trở về sao? Việc buôn bán hiện tại mỗi ngày đều giống nhau.”
“Được rồi, vất vả cho anh.” Cố Tri Ý cười duyên nói.
“Chị dâu, chúng ta về trước ha.” Cố Tri Ý nói xong, quay đầu nhìn Chu Mỹ Trân, cười nói.
“Ai, được rồi.” Chu Mỹ Trân trên mặt có chút xấu hổ, cũng có chút thất vọng.
Cố Tri Ý nói xong, chào hỏi Vương Quế Chi một tiếng, sau đó hai người lái xe đạp trở về.
“Lão Lâm, vừa rồi anh đang nói chuyện gì với chị dâu vậy? Nhìn thấy các ngươi nói chuyện rất vui vẻ!” Cố Tri Ý đột nhiên lơ đãng hỏi.
“Cũng không nói cái gì? Chỉ là chuyện lúc trước ở ở bộ đội, lúc trước chị dâu cũng ở bộ đội một thời gian.” Lâm Quân Trạch nói lên việc này với vẻ mặt hoài niệm. Cảm thấy giống như chuyện của ngày hôm qua, nhưng hiện tại đã xa cách nhau.
“Được rồi!” Cố Tri Ý cũng không tính toán tiếp tục hỏi. Mà là nói đến việc trong nhà muốn mua TV hay không.
“Nếu em muốn mua thì mua, đúng rồi, tiền trợ cấp mấy tháng qua anh đều lấy về rồi, đặt ở trong ngăn tủ của phòng chúng ta, đến lúc đó em cầm đi mua là được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-867.html.]
“Anh đặt vào khi nào thế?” Cố Tri Ý véo eo Lâm Quân Trạch, làm bộ hung tợn nói.
“Vợ, trời đất chứng giám, anh không có ý muốn tàng tư tiền thuê nhà! Không phải anh đang muốn cho em một niềm vui bất ngờ sao?”
Lâm Quân Trạch một bên lái xe, một bên quay đầu giải thích với Cố Tri Ý.
“Ngoan.” Cố Tri Ý thay đổi sắc mặt cũng rất nhanh, lập tức buông lỏng bàn tay đang véo ở eo Lâm Quân Trạch, nhẹ nhàng vuốt ve.
DTV
“Vợ ơi, đang đi trên đường đâu, chú ý một chút.” Lâm Quân Trạch khàn giọng nói.
“Chú ý lái xe đi, không đứng đắn!” Cố Tri Ý thầm mắng một tiếng, cũng không đùa giỡn thêm với Lâm Quân Trạch.
Chẳng qua, đột nhiên Cố Tri Ý nghĩ tới, lần này mua TV dường như còn cần đến phiếu mới có thể mua.
Hơn nữa với một cái TV 18 inch nghe nói cần phải một đến hai ngàn đồng tiền, một chiếc TV đen trắng nhỏ hình như cũng cần mấy trăm đồng tiền mới có thể mua được.
Cũng không phải không có tiền, chính là loại phiếu này không dễ kiếm.
Cho nên, Cố Tri Ý cũng chỉ có thể tạm thời nghỉ ngơi tâm tư này.
Chẳng qua khi nghĩ tới trong tiệm, Cố Tri Ý cảm thấy có thể mua cái radio đặt ở nơi đó, radio ở thời đại này cũng coi như là đồ vật hiếm lạ.
Nếu như mở chút âm nhạc, đây cũng coi như là một cách hấp dẫn khách hàng.
Cho nên, ngày hôm sau Cố Tri Ý liền đưa tiền cho Lâm Quân Trạch đi cửa hàng bách hóa mua.
Mua Radio không cần phiếu, tuy nhiên một đài cũng tốn hơn hai trăm nhiều đồng tiền.
Cố Tri Ý nghĩ rằng đây là một khoản đầu tư hiệu quả nên cô không cảm thấy quá đau lòng.