“Không có việc gì, hiện tại bọn nhỏ đang chơi với ba nó. Cảm tình giữa mấy người này tốt hơn em rất nhiều.” Cố Tri Ý cảm thấy có chút ê ẩm.
Chu Mỹ Trân nghĩ tới cảnh tượng vừa rồi nmình nhìn thấy cũng không nói lên được rằng mình có cảm giác gì.
Chỉ có thể gương cười đáp lại Cố Tri Ý.
“Đúng vậy, tình cảm giữa mấy cha con rất tốt.”
“Đúng rồi, em nhớ lần trước trong nhà có lạp xưởng, giữa trưa mình xào đĩa lạp xưởng đi.” Cố Tri Ý đột nhiên nhớ tới số lạp xưởng mà lúc ăn tết mình mang ra sau đó đi tới ngăn tủ lấy ra. Cũng coi như tránh khỏi cái đề tài nói chuyện này.
Hai người bận rộn ở trong phòng bếp, tới lúc giữa trưa Vương Quế Chi làm việc xong đi về thì vừa khéo đồ ăn cũng đã làm xong.
“Trời ạ, Quân Trạch, sao hôm nay em có thời gian rảnh về thế?”
“Chị dâu. Đây không phải là tích cóp mấy ngày nghỉ à? Nhớ nhà nên về thăm.” Lâm Quân Trạch cười nói.
Đại Bảo và Nhị Bảo cũng đã đi học về, vừa vào nhà đã nhìn thấy cái người đen tuyền này. Tam Bảo là đứa đầu tiên tò mò hỏi thẳng ra.
“Ba ba, sao ba đen đi nhiều như vậy?”
Lâm Quân Trạch liếc xéo Tam Bảo một cái. Thằng nhóc thối, nhận đúng được người ba này nhưng lại chê anh đen?
“Là đàn ông cần trắng như vậy để làm gì? Là đàn ông thì đều đen hết.” Lâm Quân Trạch lừa dối nói.
“Anh vẫn là ba ruột ấy hả?” Cố Tri Ý trực tiếp trừng mắt nhìn anh, nào có người ba ruột nào hố con trai mình như vậy?
Bởi vì Tam Bảo thích vẽ tranh cho nên khi lớn lên cũng là kiểu người tương đối văn nhã. Nếu như thật sự bị Lâm Quân Trạch lừa dối phơi đen đi thì chắc Cố Trị Ý sẽ buồn nôn chết.
“Vợ ơi, con đen một chút mới tốt.” Lâm Quân Trạch còn chưa từ bỏ ý định.
“Anh từ bỏ đi!” Cố Tri Ý nói xong thì quay đầu nhìn Tam Bảo bảo: “Tam Bảo, con đừng nghe ba con lừa dối linh tinh, mẹ trắng nõn cũng đẹp mà. Bọn con trắng vẫn là nam tử hán.”
“Vâng, mẹ ơi con biết rồi”. Tam Bảo dùng vẻ mặt ngoan ngoãn đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-862.html.]
Quay đầu thì làm cái mặt quỷ với người ba ruột là Lâm Quân Trạch.
“Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt.”
Lâm Quân Trạch trêu ghẹo con trai xong thì lại xoay người chơi với hai đứa nhỏ. Hiện tại Đoàn Đoàn cảm thấy mình đã là đứa trẻ lớn rồi cho nên mỗi lúc ăn cái gì đều muốn tự mình cầm muỗng múc cho nên Cố Tri Ý dứt khoát để tự con bé múc ăn.
DTV
Nhưng Viên Viên thì vẫn cần Lâm Quân Trạch đút ăn.
“Con học chị gái con kìa.” Lâm Quân Trạch vừa đút cơm vừa không quên khen con gái mình một chút.
“A, ba!” Nhưng Viên Viên không cho anh nói, chờ nuốt xuống cháo trong miệng là bắt đầu thúc giục Lâm Quân Trạch.
Cố Tri Ý cũng không để ý cha con hai người mà quay đầu nhìn cả nhà Chu Mỹ Trân sau đó bất đắc dĩ cười nói: “Để chị dâu chê cười rồi, Kiến Minh các cháu ăn đi, không cần phải khách khí.”
Cố Tri Ý sợ bọn họ ngại vì Lâm Quân Trạch ở đây cho nên vẫn luôn tiếp đón.
“Cảm ơn dì ạ.” Giả Kiến Minh cười nói.
Chu Mỹ Trân cũng cười cười với Cố Tri Ý sau đó cúi đầu tiếp tục ăn cơm, chỉ là vừa rồi một màn hỗ động yêu thương của cả nhà Cố Tri Ý vẫn luôn ám ảnh đầu óc chị không vứt đi được. Thậm chí khiến chị sinh ra một ít ý tưởng đáng sợ.
Cho nên Chu Mỹ Trân vội cúi đầu che giấu sự thất thố của mình. Cố Tri Ý cũng không biết tâm tư của Chu Mỹ Trân, thấy một tháng xa nhà này trừ bỏ đen đi thì Lâm Quân Trạch còn gầy nữa. Ngoài miệng cô ghét bỏ nhưng tay lại không ngừng gắp đồ ăn cho anh. Ánh mắt Lâm Quân Trạch nhìn Cố Tri Ý cũng sắp hóa thành nước. Nhưng mà dù sao cũng nhớ vẫn có người ngoài ở đây, Nhị Bảo nhìn dáng vẻ này của ba mẹ thì còn dán tới bát quái với Đại Bảo.
Đại Bảo trực tiếp cho Nhị Bảo một ánh mắt để thằng em trai mình đừng có tự đi tìm đường chết.
Nháy mắt Nhị Bảo đã hiểu nên cũng không dám lắm chuyện mà cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Cả nhà cơm nước xong thì ba anh em nhà Đại Bảo thức thời đi xuống giúp đỡ dọn dẹp.
Chu Mỹ Trân nhìn thấy như vậy còn có chút không biết xuống tay từ chỗ nào.
“Không có việc gì, chị cứ để mấy đứa nhỏ làm việc, bọn nhỏ rất thích làm việc.” Cố Tri Ý cười nói.
Nói xong còn nhìn thoáng qua mấy đứa.