Thím Đại Trụ chính là vợ của chú Đại
Trụ đánh xe bò kia, có lẽ do chú Đại Trụ đánh xe bò, ít nhiều gì cũng có tiền, nên thím Đại Trụ nhìn có vẻ mướt mát hơn những phụ nữ nông thôn khác.
"Cái này chỉ là mấy loại rau nhà nào cũng có, nếu ăn hết cứ việc sang vườn nhà thím hái, bảo đảm đủ."
Cố Tri Ý chỉ cười, nhận lời thím Đại Trụ. Nếu thật sự phải hái rau thì cũng nên đến Lâm gia mà hái, làm sao có thể đến nhà người khác hái chứ!
DTV
Bởi vì Cố Khôn còn có chuyện bận, nên cũng không ngồi lại nhà Cố Tri Ý được bao lâu, lại phải đi.
Cố Tri Ý nói chuyện với mấy vị thím kia một hồi, đến khi họ đã đi về, chỉ còn lại chị Lưu, lúc này Lâm Quân Trạch đã đi vào trong phòng.
Chị Lưu kéo tay Cố Tri Ý, vô cùng cẩn thận nói: “Tiểu Ý à, em còn nhớ một người chị em trước đây hay qua lại với em, chính là Cố Xảo kia.”
Cố Tri Ý lục lọi trong trí nhớ một hồi thì nhớ ra, đúng là trước đó khi còn ở thôn Cố Gia, người đó chơi rất thân với nguyên chủ, sau này Cố Tri Ý gả cho người ta, cô ta cũng đã kết hôn rồi.
Cố Tri Ý nhẹ nhàng gật đầu. Chị Lưu lại nhỏ giọng nói tiếp: “Không phải cô ta đã vào thành phố rồi sao? Nhưng nghe nói, cô ta không sinh được con trai nên bị đuổi về nhà mẹ đẻ, mà đã về ở bên nhà mẹ đẻ được hơn một tháng nay rồi. Hai ngày trước còn đánh nhau với chị dâu nhà mình nữa.”
Chị Lưu còn cố ý nhắc nhở cô.
“Sao lại đánh nhau?” Cố Tri Ý cũng hơi tò mò.
Chị Lưu vô cùng ghét bỏ nói: “Ôi, còn có thể vì sao? Con gái đã gả ra ngoài rồi, nhưng hở một tí lại về nhà mẹ đẻ ở hơn nửa tháng, nhà chồng bên kia cũng không cho người qua đón, chị dâu này nhịn được mới lạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-86.html.]
Cố Tri Ý ngẫm nghĩ, cũng thấy đồng ý với quan điểm này, cô khẽ gật đầu, lại hỏi: “Sau đó thì sao?”
Cố Tri Ý cảm thấy, chỉ mỗi việc này thì chị Luu cũng không cần phải đến nói với cô, mà ở đây cách thôn Cố Gia cũng không gần.
Nghe thấy vậy cả mặt chị Lưu kích động lên.
“Em không biết đâu, đánh nhau với chị dâu của cô ta, bị ngã xuống lập tức thấy máu, làm tất cả mấy người họ đều bị dọa cho sợ, lúc đưa cô ta vào trạm xá của thôn, họ nói cô ta đã mang thai.
Cố Tri Ý nghe nói có mang thai lại bị ngã như thế thì cũng giật mình, sau đó lại hỏi: “Đứa bé không sao chứ ạ?”
“Cũng may không có chuyện gì. Em nói xem đúng là làm bậy mà, suýt đã hại đến đứa bé cũng không còn. Hôm qua, bên nhà chồng cô ta còn đến ầm ĩ một trận, còn muốn nhà mẹ đẻ phải bồi thường.” Chị Lưu nói xong lại chậc chậc hai tiếng, hiển nhiên chị ấy không đồng ý cách làm này.
Cố Tri Ý cũng gật gù. Nếu nói cuộc đời của nguyên chủ bi thảm, thì đều bắt đầu từ người phụ nữ Cố Xảo này. Đời này, cô lại không có ý định muốn gặp lại hoặc dây dưa với người phụ nữ này nữa.
Đương nhiên, nếu Cố Xảo này lại vẫn giống như trước đây, không sợ c.h.ế.t mà lại giả vờ giả vịt đến tìm cô, vậy cô cũng không thể dễ dàng bỏ qua cho cô ta được.
Sau đó Cố Tri Ý mới biết Cố Xảo này còn gặp cô dài dài.
Mà Cố Xảo được chị Lưu nhắc đến, lúc này lại đang được mẹ chồng hầu hạ.
Vừa nghe Cố Xảo mang thai, Trần gia lập tức vứt mặt mũi đến cửa cầu xin Cố Xảo trở về nhà. Cái thai trong bụng cô ta chính là cháu trai nhà họ, họ còn không thờ cúng như vàng sao?
Hơn nữa, nghe thấy con dâu Cố gia đẩy Cố Xảo đến suýt đã sinh non, một nhà chị em Trần gia đều làm ầm lên, làm xôn xao khắp thôn, khiến ai cũng chê cười. Sau đó không còn cách nào khác Cố gia đành phải dùng 10 đồng tiền để bồi thường, cộng thêm hai mươi cái trứng gà mới giải tán được cả nhà Trần gia này.
Nếu nói Trần gia nhiều cái gì nhất, thì chính là con gái. Trần gia chỉ có mỗi một mình Trần Tuấn Nhân là con trai độc đinh, các chị gái cũng đều đã lấy chồng, nhưng thỉnh thoảng vẫn phải phụ cấp chút ít cho em trai.