Nhưng mà bây giờ Đại Bảo đã gắp vào trong chén bọn họ rồi, rốt cuộc hai người cũng không rụt rè được nữa.
Nhấc đũa lên. Bê chén rồi bắt đầu vùi đầu ăn cơm.
Đại Bảo cũng không quản, bên này cũng bắt đầu gắp đồ ăn cho hai nhóc em trai của mình.
“Đại Bảo, để em tự gắp.” Nhị Bảo nhìn Đại Bảo luôn gắp cà rốt cho mình, liền vội vàng từ chối.
“Mẹ nói, phải ăn nhiều đồ ăn.”
“Nhưng, nhưng em cũng không phải thỏ trắng, lúc nào cũng ăn củ cải.” Nhị Bảo bất mãn nói.
Bên này Tam Bảo đã lặng lẽ gắp đồ ăn mình không thích bỏ ra ngoài.
“Tam Bảo, mẹ nói, đứa bé ngoan là đứa bé không kén ăn.” Đại Bảo hơi nghiêm túc giáo dục.
Tam Bảo bách với áp lực, cũng biết lãng phí lương thực là không tốt, cho nên chỉ có thể ngoan ngoãn ăn hết đồ ăn.
Cố Tri Ý bên này bón hai đứa nhóc, lại vẫn chú ý đến Đại Bảo bên này.
Nhìn thấy dáng vẻ xử lý mọi chuyện đâu vào đấy của Đại Bảo, lòng cũng Cố Tri Ý cũng rất vui mừng.
Chu Mỹ Trân nhìn không khí trong gia đình Cố Tri Ý, không biết nghĩ tới cái gì, lại hơi thất thần.
Rồi sau đó vẫn là Giả Trịnh Linh chạm nhẹ vào chị ta một cái, lúc này chị ta mới phục hồi thần lại.
“Mẹ à, mẹ làm sao vậy? “
“Không, không sao đâu, ăn cơm đi.” Chu Mỹ Trân nói xong lại gắp đồ ăn cho hai đứa nhỏ.
Chị ta cũng bắt đầu ăn cơm.
Chờ mấy người ăn xong, Cố Tri Ý bên này mới bón xong hai đứa bé.
Đoàn Đoàn biết Cố Tri Ỷ vất vả, cho nên khi Cố Tri Ý bón, Đoàn Đoàn đều ăn cháo bột rất nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-858.html.]
Nhưng Viên Viên lại không giống vậy, mỗi lần Cố Tri Ý bón cơm cho cậu nhóc thì cô bé đều hận không thể há miệng thay Viên Viên.
Chờ bón hai đứa bé xong, Cố Tri Ý mới ăn qua loa mấy miếng cơm, dọn chén đũa cho mấy đứa nhóc, rồi mới dẫn ba mẹ con bọn họ đi đến nhà bên cạnh thuê trong phòng.
“Chị dâu Chu, mọi người sẽ ở bên này, bên này là nơi mà công nhân bọn chị ở. Lúc trước cũng thêm vào một ít đồ vật cho mọi người rồi, đến lúc đó chị nhìn xem còn thiếu cái gì không”
“Ừ.” Sau khi Chu Mỹ Trân vào sân, vẫn luôn nhìn hoàn cảnh xung quanh đây.
Nhìn thấy Cố Tri Ý cố ý cho bọn họ ở trong căn nhà này, Chu Mỹ Trân cảm thấy nước mắt chua xót cũng sắp chảy ra ngoài.
Người này đối xử với công nhân của mình tốt quá!
Vừa vặn lúc này Vương Quế Chi đã trở lại.
Bây giờ sinh ý tương đối giống nhau, Cố Tri Ý cũng không để cho một mình Vương Quế Chi bận nhiều việc.
Trừ cuối tuần bận rộn sẽ tương đối trễ ra, thì tất cả các nơi đều bắt đầu đóng cửa lúc 7 giờ tối hàng ngày.
Dù sao thì Cố Tri Ý cũng phải suy nghĩ đến sự an toàn của Vương Quế Chi khi đi về nhà một mình.
“Chị dâu cả, đây là chị dậu Chu Mỹ Trân lúc trước em đã nói với chị là người sẽ đi làm chung với chị. Chị dâu Chu, đây là chị dâu cả của em, tên là Vương Quế Chi.”
“Ôi, chào chị Chu.” Vương Quế Chi nhìn Chu Mỹ Trân có vẻ lớn tuổi hơn so với chị ta, cười chào hỏi.
“Em gái Vương, chào em.”
DTV
Mấy đứa bé cũng chào theo, giới thiệu đơn giản một chút, Cố Tri Ý vừa rồi cũng đã dẫn ba mẹ con bọn họ đi xem căn phòng bọn họ sẽ ở.
Trước mắt mà nói, ba người sẽ ở chung với nhau, nhưng phòng ở cũng không nhỏ chút nào.
Sau khi Chu Mỹ Trân nhìn thấy cũng cảm thấy rất vừa lòng.
Hai đứa bé từ khi vào cửa đến bây giờ, miệng cũng chưa từng hạ xuống.
Nhìn căn phòng lớn như vậy, nghĩ đến về sau mình sẽ được ở nơi này, trong lòng hai bé cũng vô cùng kích động.
“Chị dâu Chu, vậy đêm nay mọi người cứ sắp xếp ở tạm đây nhé, chăn ở trong ngăn tủ, đều mới hết đó, đến lúc đó nếu chị còn thấy thiếu thứ gì, cũng có thể nói một tiếng với chị dâu cả của em, không phải ngại đâu. Còn nấu cơm thì đều nấu chung. Ở ngay phòng bếp bên này.”