Con gái của thím Cố, vậy có phải cô bé sẽ có thể dẫn theo mẹ viện trưởng, còn có mấy bạn nhỏ cùng sống chung với nhau?”
Có phải cô bé sẽ không còn chịu đói nữa?
Có phải sẽ có tiền chữa bệnh? Có phải cũng không có lo lắng bị cha me vứt bỏ nữa?
Khi đó Đoàn Đoàn muốn rất nhiều, chờ cho đến khi cô bé đã ý có ý thức trở lại một lần nữa thì đã nằm trên bàn sinh, đối diện với mẹ.
Đoàn Đoàn cảm thấy rất quen thuộc với cái nhìn kia.
Loại cảm giác quen thuộc mà không nói ra được, giống như vận mệnh đã ràng buộc với nhau.
Sau khi cô bé nhìn thấy không gian của mẹ thì Đoàn Đoàn càng chắc chắn, mẹ chính là thím Cố.
Ông trời đã cho mình một cơ hội để báo đáp.
Đương nhiên nói không cảm thấy hoảng sợ thì đó là nói dối.
Ai mà ngờ được chính cô bé đột nhiên lại đến với một thế giới khác, đã có lúc cô bé từng cho rằng mình đã đến thiên đường.
Thế nhưng nhìn thấy cảnh tượng xung quanh này thì cô bé biết được đây căn bản không phải là thiên đường gì cả.
Đây chính là Trung Quốc lạc hậu từ rất nhiều năm về trước.
Đương nhiên lúc này cô bé vẫn chưa có khả năng nói chuyện, vì vậy mà không có cách nào có thể tìm hiểu xem ở đây rốt cuộc là dạng thế giới như thế nào.
Nhưng đêm qua, cô bé đã nằm mơ, mẹ viện trưởng đã nói với cô bé rằng, bà ấy muốn cô bé hãy sống hạnh phúc bên cạnh mẹ mình.
Đời này, cô bé sẽ không bị ốm đau tra tấn nữa, cũng không cần lo lắng phải chịu đói nữa rồi.
Thế nhưng đến khi cô bé hỏi mẹ viện trưởng về những người bạn nhỏ khác và chú Cố đã ở đâu, thì đã không còn thấy mẹ viện trưởng nữa.
Cũng không có ai đến trả lời câu hỏi này của cô bé.
Đoàn Đoàn chỉ có thể ghi nhớ chuyện này vào trong lòng.
Chờ đến tương lai, có lẽ sẽ có một ngày cô bé sẽ tìm được câu trả lời này.
Sang ngày hôm sau thì sốt đã hạ.
Đoàn Đoàn cảm thấy mình ngủ qua một đêm nên tinh thần đã khá hơn rất nhiều, chỉ là vừa thức dậy thì không thấy mẹ đâu, thế là cô bé cảm thấy khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-854.html.]
Chỉ đến khi cô bé được Cố Tri Ý ôm vào lòng thì lập tức yên tĩnh lại.
Cố Tri Ý có thể cảm nhận được sự thay đổi của Đoàn Đoàn, nhưng cô chỉ nghĩ rằng vì Đoàn Đoàn bị bệnh nên mới trở nên bám người như thế.
Chính cô trước kia không phải cũng là thế này sao? Vừa bị bệnh thì chỉ muốn ôm mẹ làm nũng.
Cố Tri Ý suy nghĩ mà khó tránh khỏi lại chìm đắm trong những ý nghĩ về đời trước.
Đoàn Đoàn nhìn thấy ánh mắt Cố Tri Ý như đang suy nghĩ viễn vông thì đưa tay ôm lấy đầu cô: “A ma ma a!”
Ý đồ muốn kéo lấy sự chú ý của Cố Tri Ý.
DTV
“Hửm? Vừa rồi Đoàn Đoàn gọi mẹ cái gì?” Cố Tri Ý lấy lại tinh thần, cô vừa nghe Đoàn Đoàn gọi mình.
Tuy không tròn vành rõ chữ nhưng Cố Tri Ý vẫn có thể nghe ra được.
Đoàn Đoàn vừa gọi cô, cô bé vừa gọi mẹ.
"A ma!"
“Ôi, Đoàn Đoàn ngoan của mẹ.” Cố Tri Ý vô cùng vui mừng, thế là cô lập tức hôn lấy Đoàn Đoàn.
Viên Viên bên kia thấy chị gái và mẹ mình dán chặt vào nhau thì cậu bé không nhìn nổi nữa, cậu bé cũng muốn Cố Tri Ý ôm mình.
Thế là Cố Tri Ý muốn cho công bằng nên cũng ôm Viên Viên đến bên cạnh mình.
Mỗi bên ôm một đứa bé đặt lên giường.
Lần này thì không có ý kiến nữa.
Nhìn hai chị em, lúc này Cố Tri Ý mới rảnh rỗi nói chuyện với Hà Thúy.
“Chi dâu. Bây giờ hai đứa nhỏ đã lớn rồi. Nếu chị trông không xuể thì nói với em. Em sẽ tìm thêm người đến hỗ trợ.”
Hiện tại đúng là Hà Thúy trông không xuể, nhưng còn có thể chịu được, mà chị cũng không muốn Cố Tri Ý phải trả hai phần tiền.
Vì vậy ngoài miệng thì chị đồng ý nhưng trong lòng vẫn nghĩ đến một mình chị cũng có thể làm được.
Mấy ngày sau, Cố Tri Ý nhận được thư của Lâm Quân Trạch gửi về từ quân đội.
Trong thư anh kể lại sơ lược về tình hình của anh bên đó, ở đó mọi chuyện đều rất tốt, bảo cô không cần lo lắng.
Còn một việc nữa chính là, trước kia Cố Tri Ý đã từng nói muốn tuyển nhân viên cho cửa hàng, Lâm Quân Trạch đã nghĩ ngay đến vợ của một đồng đội.