Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 853

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:31:23
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/dGZm3M7TSG

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Gần đây hơi vắng hơn trước tết, nhưng dù sao cũng mới đón tết xong, trước khi ăn tết mọi người đã mua quần áo rồi, chỉ là lợi nhuận thì vẫn có.”

Vương Quế Chi vừa nói vừa kéo ngăn tủ ra, lấy sổ sách trong đó ra đưa cho Cố Tri Ý.

“Hiện tại đang là mùa xuân, như thế này cũng là bình thường. Chi cứ làm việc của mình đi. Em xem qua cái này đã.”

“Được rồi.” Vương Quế Chi lên tiếng, sau đó chị cũng bận rộn việc của mình.

Cố Tri Ý xem sổ sách bên này, ngược lại cô đã không hề nhìn thấy cô bạn thân của mình và Trương Lực đang mắt đi mày lại.

Bên kia Trương Lực đưa hàng cho Vương Quế Chi nhập vào kho.

“Không phải trước đây mấy ngày đã chuyển hàng đến rồi sao?” Vương Quế Chi không hiểu hỏi.

“Khụ khụ, chị dâu, không phải là do em sợ không đủ hay sao? Nên chuyển thêm hàng đến đây.”

“Ồ. Đủ rồi. Đủ rồi. Lần sau câu đừng đưa thêm đến nữa. Lần này nữa thì sắp không có chỗ chất nữa rồi.” Vương Quế Chi bất đắc dĩ nói.

“Ôi, vâng, em biết rồi ạ.” Trương Lực hơi lúng túng nói.

Vốn dĩ Trương Lực đã biết hôm nay Hồ Tư Tuệ sẽ đến cửa hàng bên này nên mới lấy cớ đưa hàng mà đến đây.

Ai ngờ loại hàng này đã được đưa đến trước đó mới mấy ngày.

Cũng may Vương Quế Chi không suy nghĩ nhiều lắm.

Cố Tri Ý bên này nhìn qua các loại số sách, sau khi đã rõ ràng mọi chuyện thì cũng chuẩn bị đi về.

Sáng hôm nay, Đoàn Đoàn có hơi sốt, vì vậy mà Cố Tri Ý vẫn không yên tâm.

Hôm nay cũng chỉ thế này rồi chuẩn bị trở về.

“Tiểu Ý, cậu phải đi về sao?” Vừa vặn Hồ Tư Tuệ đã tư vấn cho một vị khách hàng xong, cô nhìn thấy Cố Tri Ý muốn rời đi mà hỏi.

“Đúng vậy, sáng hôm nay, Đoàn Đoàn hơi sốt, tớ không yên tâm lắm nên phải trở về xem thế nào.” Cố Tri Ý nói.

“Được, vậy tối nay xong việc, bọn tớ sẽ đến nhà cậu.” Hồ Tự Tuệ khẽ gật đầu.

“Được, Trương Lực đi chưa?” Cố Tri Ý nói xong thì quay đầu hỏi Trương Lực bên kia.

“Chị dâu, chị đi trước đi, tôi ở lại đây làm một ít việc nữa.

Bởi vì Cố Tri Ý lo lắng cho Đoàn Đoàn nên cô vẫn không phát hiện thấy điểm khác thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-853.html.]

Thấy Trương Lực không đi, Cố Trị Ý chào hỏi mọi người một tiếng rồi về nhà luôn.

Về đến nhà, Cố Tri Ý vừa bước vào cửa đã nghe thấy Đoàn Đoàn ở trong nhà khóc lên.

Cố Tri Ý buông đồ xuống, rồi vội vàng vào nhà trước.

“Làm sao vậy?” Cố Tri Ý lo lắng hỏi.

Cố Tri Ý vừa xuất hiện thì Đoàn Đoàn lập tức ngừng khóc.

Cô bé giãy dụa muốn Cố Tri Ý ôm mình.

Cố Tri Ý tiến đến ôm lấy Đoàn Đoàn, lúc này Đoàn Đoàn đã bắt đầu ở trong vòng tay của Cố Tri Ý mà lẩm bẩm.

“Được rồi, mẹ đã về rồi đây. Thế nào rồi? Còn sốt sao?”

Cố Tri Ý đưa tay sờ trán Đoàn Đoàn.

“So với buổi sáng thì nhiệt độ cũng đã hạ xuống, nhưng vẫn một mực khóc, đoán chừng là muốn em trở về.” Hà Thúy ở bên cạnh nói.

Nói xong, chị lại sang bên kia bế Viên Viên lên.

“Không sốt là được rồi. Nhóc con này làm mẹ lo lắng muốn chết.” Cố Tri Ý cưng chiều nhéo vào khuôn mặt của Đoàn Đoàn.

Đoàn Đoàn cũng vươn tay muốn ôm chặt Cố Tri Ý.

Trong miệng cô bé vẫn còn nỉ non gì đó.

DTV

Lần này Đoàn Đoàn phát sốt thật ra cũng khá bình thường, trẻ con sẽ khó tránh khỏi có những lúc phát sốt hay sinh bệnh.

Nhưng đêm hôm qua, Đoàn Đoàn có vẻ như phát sốt đến không rõ ràng.

Trong mơ, dường như Đoàn Đoàn đã trở về kiếp trước của mình.

Vốn dĩ Đoàn Đoàn còn cho rằng mình đã quên đi rồi, nhưng khi những chuyện cũ này lại giống như được chiếu lên hình chiếu, cứ thế mà dần dần hiện ra.

Đoàn Đoàn biết, bản thân mình đã không quên.

Đời trước nếu không phải nhờ có hai người chú Cố và thím Cố giúp đỡ thì có lẽ cô bé đã sớm không có ở trên thế gian này nữa rồi.

Đời trước Đoàn Đoàn sống đến mười tuổi, đến cuối cùng vẫn không giữ lại được mạng sống của cô.

Nhưng ngay khi sinh mạng của cô bé đang trong lúc hấp hối thì bên tai cô lại không ngừng vang lên tiếng nói của chú Cố và thím Cố.

Câu nói đó chính là nếu cô bé là con gái của họ thì tốt biết mấy.

Loading...