“Ôi, cha mẹ cũng chỉ nghĩ trước thôi mà. Con xem khi nào đó mời cậu ấy đến nhà chúng ta ăn bữa cơm rau dưa, để cha mẹ cũng làm quen với cậu ấy chút ít.” Mẹ Hồ khuyên bảo dần dần.
“Được rồi. Có rảnh con sẽ nói với anh ấy.” Hồ Tư Tuê ngương ngùng nói xong câu đó thì lập tức chạy lên lầu.
Mẹ Hồ nhìn thấy dáng vẻ này của Hồ Tư Tuệ thì làm gì mà còn không hiểu.
Nhưng hai anh em này cũng xem như đã giải quyết xong một mối nên mẹ Hồ vẫn không nhịn được mà vô cùng vui vẻ.
“Tôi nói trước với ông đấy nhé, đến lúc người ta đến nhà, không cho ông nhắc đến chuyện gì mà ở rể hay không ở rể đâu nhé!” Mẹ Hồ chỉ sợ đến lúc đó mối hôn sự này lại bị làm cho thất bại. Vì vậy bà không quên nhắc nhở Hồ Binh Vinh.
“Được rồi, chẳng lẽ tôi lại không có chừng mực như thế sao?” Hồ Binh Vinh thở phì phò nói.
Cố Tri Ý lai không hề hay biết ý tưởng ngu ngốc này của mình suýt chút đã làm cho Hồ Tư Tuê mất luôn đối tượng.
Sang đến ngày hôm sau vừa khéo lại là cuối tuần, Cố Tri Ý đi xuống xưởng khảo sát tình hình sản xuất bên này thế nào.
Kết quả khi cô vừa đến công xưởng thì nhìn thấy Trương Lực tràn đầy sức sống đứng ở kia chỉ huy công việc.
Nụ cười trên mặt làm thế nào cũng không thả xuống được.
Đây là gặp phải chuyện gì vui vẻ sao?
Cố Tri Ý đi đến phía trước, cô chế nhạo hỏi: “Làm sao vậy? Có chuyện gì vui sao?”
Trương Lực nghe thấy giọng nói của Cố Tri Ý thì vội vàng quay đầu lại, anh nhìn thấy Cố Tri Ý đang vô cùng tò mò nhìn mình.
Trương Lực nghĩ đến chuyện giữa anh và Hồ Tư Tuệ còn chưa nói cho Cố Trị Ý biết, vốn dĩ anh muốn mở miệng nói, nhưng ngẫm nghĩ lại, anh cảm thấy mối quan hệ giữa hai người vẫn còn chưa được ổn định. Vẫn nên để sau này, khi đã ổn định hơn rồi sẽ nói với cô.
“Chị dâu, chị đến rồi à?”
“Hửm? Dáng vẻ này của cậu, hôm nay lại có gì đặc biệt sao?” Vốn dĩ Cố Tri Ý cũng chỉ thuận miệng hỏi mà thôi.
Nhưng không ngờ lại thật sự đúng như mình nghĩ được.
“Không, không có chuyện gì đâu ạ.” Trương Lực cà lăm trả lời.
Cố Trị Ý vừa nhìn đã biết có gì đó, nhưng người trẻ tuổi người ta còn chưa nói thì một bà chủ như mình cũng không tiện hỏi nhiều về vấn đề đời sống riêng tư của nhân viên.
Vì vậy Cố Tri Ý cũng không hỏi nữa, mà chỉ hỏi đến chuyện của công xưởng bên này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-852.html.]
Bây giờ đã tạm dừng sản xuất quần áo cho mùa đông.
Lúc này công xưởng đang bắt đầu làm quần áo chuẩn bị cho mùa xuân và mùa hè.
“Mùa xuân tương đối ngắn ngủi, không thể sản xuất hàng quá nhiều, đến lúc đó rất dễ bị tồn hàng. Đúng rồi, trước đó tôi bảo cậu xuất hàng về thành phố Triều bên kia thế nào rồi?”
“Dựa theo lời chị nói, tôi đã gửi hàng đi rồi, đoán chừng là một thời gian nữa là đến nơi rồi.” Trương Lực báo cáo tình hình công việc gần đây.
Cố Tri Ý thấy bên này cũng không còn việc gì nữa nên chuẩn bị qua bên cửa hàng bên kia.
“Ôi, chị dâu, vừa khéo tôi cũng cùng đi với chị.” Trương Lực nói.
Thấy Cố Tri Ý không hiểu nhìn mình, Trương Lực mới cuống cuồng giải thích: “Chuyện là thế này, tôi lấy thêm hàng đi qua bên kia.”
Tuy Cố Tri Ý cảm thấy kỳ lạ nhưng cũng không suy nghĩ quá nhiều.
Cô còn tưởng rằng trong tiệm thiếu hàng nên Trương Lực mới đi cùng.
Lúc hai người họ vừa đến cửa hàng thì vừa khéo Hồ Tư Tuệ lại có khách hàng gọi.
Hồ Tư Tuê nhìn thấy Trương Lực đến gương mặt đã lập tức đỏ lên. vôi vàng cúi đầu.
“Đồng chí, cái này bao nhiêu tiền?” Khách hàng trước mặt kéo suy nghĩ của Hồ Tư Tuệ trở về.
“À à cái này, cái này mười lăm đồng tiền.”
DTV
“Cho tôi một cái này, có thể cho tôi thử trước không?”
“Có thể, có thể ạ, mời sang bên này ạ.” Hồ Tư Tuệ vội vàng chỉ đường cho khách hàng.
Lúc này cũng không thích hợp lắm, cô cũng chỉ có thể cho Trương Lực một ánh mắt.
Trương Lực cưng chiều nhìn theo Hồ Tư Tuệ.
Cố Tri Ý vào cửa hàng thì kiểm tra sổ sách trước.
“Tiểu Ý, em đến rồi sao?” Vương Quế Chi cười nói.
“Đúng vậy, chị dâu, gần đây buôn bán thế nào ạ?”