Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 850

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:31:18
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/2TtPZdE4To

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trương Lực nói hết những lời trong lòng mình ra. Ngay lập tức trong lòng anh đã nhẹ nhõm đi rất nhiều. Anh nhẹ nhàng thở ra.

Lúc đầu Hồ Tư Tuệ bị giữ chặt, cô còn tưởng anh muốn nói gì.

Nhưng không ngờ...

Không phải Trương Lực không thích mình sao?

“Anh... anh mới vừa nói gì?”

“Không, không có gì cả. Vậy tôi về đây.”

Trương Lực nói xong, chính anh cũng cảm thấy hơi ngại ngùng.

“Không phải, anh vừa mới nói anh thích tôi sao?” Hồ Tư Tuệ không chắc chắn lắm, hỏi lại một câu.

Tuy Trương Lực cảm thấy ngại ngùng nhưng lại nghĩ đến mình là một người đàn ông, chuyện này có nói ra thì cũng không có gì mất mặt.

Thế là anh gật đầu.

Lúc này, đột nhiên Hồ Tư Tuệ lại bật cười.

“Tên ngốc này!” Hồ Tư Tuệ oán trách nói.

"Hả?"

Trương Lực không hiểu gì. Sao anh lại giống như câm thế này?

Chẳng qua anh chỉ muốn cho cô thấy chút suy nghĩ của mình mà thôi, làm sao lại mắng mình như thế.

Ai ngờ, một giây sâu Hồ Tư Tuệ đột nhiên nói: “Tôi cũng thích anh.”

Nói xong thì cúi đầu xuống thấp hơn.

Một hồi lâu sau Trương Lực mới phản ứng được vừa rồi Hồ Tư Tuệ đã nói gì.

DTV

“Cô nói là cô...” Lần này thì Trương Lực không bình tĩnh nữa rồi.

Ai có thể ngờ được chuyện này lại xoay ngược thế này.

Hồ Tư Tuệ khẽ gật đầu, nhẹ giọng ừ một tiếng.

“Ha ha, thì ra cô cũng thích tôi.” Trương Lực kích động đến mức tiếng nói cũng lớn hơn rất nhiều.

“Anh làm cái gì vậy hả?” Hồ Tư Tuệ tức giận trừng mắt nhìn anh, không tự chủ được mà giậm chân một cái.

“Không có, không có, anh thật sự không nghĩ đến, anh thật sự rất vui.” Nói xong Trương Lực đã tiến lên, nhanh chóng ôm lấy Hồ Tư Tuệ rồi xoay một lòng vòng.

“Anh làm cái gì vậy? Mau buông em ra! Bị người ta nhìn thấy thì không hay đâu.” Hồ Tư Tuệ đột nhiên bị xoay vòng nên giật mình, chờ đến khi cô kịp phản ứng lại thì vội vàng vô vào bả vai Trương Lực

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-850.html.]

Bên này đều là người trong khu nhà ở tập thể, bên kia Hồ Binh Vĩnh nhận được điện thoại từ trạm gác cũng vừa tiến đến đây.

Lúc này, vừa khéo ông nhìn thấy con gái nhà mình bị người ta ôm ấp.

Rau cải trắng nhà ông đang tốt đã bị heo ủi đi rồi sao?

Lúc này Hồ Binh Vinh khẽ họ lên một tiếng, nhắc nhở hai người trẻ tuổi không biết chừng mực kia.

Hai người bị tiếng ho này làm cho giật mình.

Trương Lực để Hồ Tư Tuệ xuống trước, khuôn mặt của Hồ Tư Tuệ vì xấu hổ mà đã đỏ bừng lên rồi.

Cô vừa quay người đã nhìn thấy cha ruột của mình đứng ở đó. lúc này cô càng không biết phải làm thế nào nữa rồi.

“Cha, cha, sao cha lại ở đây?” Hồ Tư Tuệ xấu hổ hỏi.

“Làm sao? Cha không được đứng ở đây à?” Hồ Binh Vinh tức giận nói.

Sau đó ông quay đầu nhìn Trương Lực đang mất tự nhiên đứng bên cạnh.

Trương Lực không thể nào ngờ, cái người mới đến này lại là cha của Hồ Tư Tuệ, anh lúng túng thốt lên: “Cha, không phải, chú Hồ, cháu chào chú.”

“Hửm? Các người đã qua lại bao lâu rồi?” Người cha ruột Hồ Binh Vinh vừa đến đã hỏi ngay vấn đề sắc bén này.

Trương Lực cũng không biết nên nói thế nào.

“Thế nào? Tùy tiện thôi sao?” Ngay lập tức hơi thở bề trên trời sinh trong con người Hồ Binh Vinh cứ thế mà tuôn trào.

“Không phải, không phải. Chú Hồ, chỉ là chúng cháu mới vừa xác nhận mối quan hệ thôi ạ.” Trương Lực hơi ngượng ngùng nói.

Hồ Binh Vinh đúng là không ngờ tình hình lại như thế này.

“Xem ra vừa rồi là tôi đã quấy rầy đến hai người.” Lần này giọng nói của Hồ Binh Vinh tương đối dịu xuống, nhưng với Trương Lực mà nói cũng không có gì khác biệt cả.

“Không có ạ.” Trương Lực vội vàng khoát tay giải thích.

“Cha ~” Hồ Tư Tuệ bên kia cũng ảo não gọi Hồ Binh Vinh một tiếng.

“Được rồi, đi về nhà! Hơn nửa đêm thế này, cô nam quả nữ.” Hồ Binh Vinh nói xong thì chắp tay sau lưng đi về.

“À.” Hồ Tư Tuệ mới vừa cho người mình thích biết được suy nghĩ của mình, cô vẫn còn lời muốn nói với đối phương.

Nhưng rõ ràng bây giờ không phải lúc.

Cô chỉ có thể âm thầm liếc mắt nhìn Trương Lực, sau đó dựng ngón trỏ và ngón giữa lên làm ra tư thế bước đi.

Trương Lực cưng chiều khẽ gật đầu.

“Còn chưa chịu về?” Hồ Binh Vinh đi phía trước nhìn thấy Hồ Tư Tuệ còn chưa đuổi theo, ông không khỏi tức giận quay đầu lại nói một câu.

“Khụ khụ. Cha, con về đây.” Vừa nói Hồ Tư Tuệ lại vội vàng bước theo.

Loading...