“Được được, tôi ăn đây.” Trương Lực nhìn Hồ Tư Tuệ. Người này sao lại đẹp thế nhỉ?
Hai người ăn cơm xong, Trương Lực dẫn cô đi dạo một vòng. Hồ Tư Tuệ nhớ đến trước kia Cố Tri Ý đã từng nói với cô.
DTV
Thế là hai người đi được nửa đường thì cô đột nhiên lên tiếng: “Cái kia...”
Bên kia Trương Lực cũng vừa có chuyện muốn nói với Hồ Tư Tuệ.
“Cái kia...”
Không ngờ hai người lại nói ra cùng lúc. Thế là họ nhìn nhau, còn nói thêm:
“Cô nói trước đi!”
“Anh nói trước đi!”
“Vẫn là cô nên nói trước đi!” Trương Lực bất đắc dĩ nói.
Thế là Hồ Tư Tuệ lấy hết can đảm nói với Trương Lực: “Sau này có khả năng là tôi không thể đi ra ngoài cùng với anh như thế này nữa. Trong nhà tôi đã sắp xếp cho tôi xem mắt, nếu như thế này thì sẽ ảnh hưởng không tốt...”
Lúc Hồ Tư Tuệ nói đến đây thì tay cô đã siết chặt lấy góc áo của mình, cô chỉ sợ mình bị lộ tẩy.
Mà cô cũng sợ Trương Lực sẽ không có bất kỳ biểu hiện gì.
Đã lâu như vậy rồi, cỗ không thể không nói, Hồ Tư Tuệ cũng phải đánh cược trong đó.
Thành hay không thành.
Hôm nay phải có câu trả lời.
Bản thân Hồ Tư Tuệ cũng không phải kiểu người hay dây dưa, dài dòng, cho nên cô muốn dứt khoát, trực tiếp cho ra một kết quả.
Nếu bên này Trương Lực không có phản ứng gì thì chính là anh không hề có cảm giác với cô...
Vậy sau này, hai người họ...
Nhưng nếu ... hôm nay có thể phá được cánh cửa này...
Hồ Tư Tuệ vô cùng căng thẳng, mà lại mong chờ.
Trương Lực bên này, trên gương mặt đã cứng ngắc của anh vẫn còn treo nụ cười trước đó.
Vốn dĩ Trương Lực đã chuẩn bị tối nay sẽ nói rõ ràng với Hồ Tư Tuệ. Ai ngờ Hồ Tư Tuệ lại nói đến chuyện sau này hai người họ không thể gặp nhau thế này.
Theo bản năng, Trương Lực vội vàng hỏi: “Xem... xem mắt sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-849.html.]
“Người trong nhà giới thiệu cho sao? Có thể tin tưởng không? Dáng vẻ thế nào? Đối xử tốt với cô không?”
Trương Lực hỏi ra một đống câu hỏi, anh trực tiếp làm Hồ Tư Tuệ bị hỏi mà ngơ ngác.
"Hả?"
“Không phải, tôi chỉ muốn nói, việc kia...” Trương Lực dừng lại một hồi rất lâu, sau đó vuốt mặt mình. Sau cùng ngẫm nghĩ lại thôi.
Hiện tại, người ta cũng muốn qua lại với đối tượng xem mắt mà người nhà giới thiệu cho.
Lúc này mình đi thổ lộ thì xem ra cái gì?
“Việc kia là gì?” Hồ Tư Tuệ vô cùng căng thẳng nhìn Trương Lực. Cô rất hy vọng Trương Lực nói ra câu nói mà cô mong chờ kia.
“Không, không có gì.” Trương Lực ảo não gãi đầu.
Chỉ nhìn thấy Trương Lực dừng lại một lát rồi bắt đầu im lăng.
Lúc này Hồ Tư Tuệ đã không nhịn được nữa mà cảm thấy thất vọng.
Xem ra là không có cảm giác gì cả sao?
“Vậy, vậy tôi đi về trước đây.”
“Tôi đưa cô về.” Trương Lực vội vàng nói.
“Ừm.” Hồ Tư Tuệ khẽ gật đầu, cả người cô ỉu xìu.
Hồ Tư Tuệ nghĩ đến lần cuối cùng để anh đưa mình về cũng tốt.
Chờ đến cổng khu nhà, ở cổng có trạm gác. Hồ Tư Tuệ dừng bước, cô khó nén được thất vọng nói: “Vậy, anh đưa tôi đến đây được rồi"
“Ừm, vậy tôi trở về đây.” Trương Lực sâu sắc nhìn Hồ Tư Tuệ một hồi.
“Ừm, trên đường đi cẩn thận!” Hồ Tư Tuệ vừa muốn quay người rời đi.
Bên kia Trương Lực vẫn còn suy nghĩ. Có lẽ đến cùng thì trong lòng anh vẫn không cam tâm.
Bản thân mình là một người đàn ông, nếu hôm nay không nói hết rõ ràng, Trương Lực cảm thấy mình sẽ hối hận cả một đời này.
Vì vậy anh vội vàng kéo lấy Hồ Tư Tuệ đang muốn đi vào kia lại, anh muốn nói hết suy nghĩ của mình với Hồ Tư Tuệ.
Cũng xem như tự cho một dấu chấm hết cho đoạn tình cảm mới vừa sinh sôi này của anh.
“Thật ra tôi muốn nói, tôi rất thích cô. Nhưng cô yên tâm, nếu cô đã có đối tượng thích hợp rồi thì tôi sẽ không quấy rầy cô nữa. Cô cũng không cần cảm thấy bối rối.”