Lúc này mới lên tiếng nói: “Vợ à, anh đi đây, mọi chuyện trong nhà vất vả cho em rồi, được ngày nghỉ anh sẽ trở về phụ giúp em.”
“Được rồi. Đi thôi! Trên đường đi chú ý an toàn! Nếu có nhiệm vụ cũng phải cẩn thận nhiều hơn!” Cố Tri Ý nói.
“Anh biết rồi.” Lâm Quân Trạch nói xong thì chào mấy đứa nhỏ rồi đi.
Sống trong nhà một thời gian lâu, mấy đứa bé cũng đã quen thuộc, lúc này bất chợt cha lại đi nên vẫn không quen lắm.
Đặc biệt là Đoàn Đoàn, cô bé rõ ràng cảm thấy mình là một đứa bé lớn rồi, nhưng khi nhìn thấy Lâm Quân Trạch đi thì không nhịn được mà tủi thân khóc lên
“Oa a a a. A ba.” Đoàn Đoàn vừa khóc thì Viên Viên bên này cũng khóc theo.
Cố Tri Ý đến ôm Đoàn Đoàn lên, dỗ dành cô bé: “A a a, cha đi làm việc, qua một thời gian nữa sẽ trở về, Đoàn Đoàn của chúng ta ngoan nha!”
DTV
Bên kia Viên Viên được Hà Thúy ôm cũng đang khóc tức tưởi không thở ra hơi.
Sau đó. Đoàn Đoàn cứ tủi thân mà khóc. Cô bé cũng quên luôn nguyên nhân vì sao mình phải khóc.
“Nấc ~” Đoàn Đoàn nấc lên, đôi mắt đỏ bừng nhìn thoáng qua Viên Viên ở bên cạnh.
Con nít cái gì chứ? Thật sự không đáng yêu.
Mình đang khóc, còn muốn khóc theo mình.
Sau khi dỗ dành hai đứa bé xong, Cố Tri Ý không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
Đúng là sinh con đã khó, nuôi con còn khó hơn.
Sau khi Lâm Quân Trạch đi rồi, Cố Tri Ý và mấy đứa bé lại bận rộn cho việc khai giảng.
Mặt khác, cô còn tìm kiếm để tuyển nhân sự thích hợp cho Trương Lực
Vào cuối tuần, cửa hàng thường khá bận rộn nên cứ đến cuối tuần là Cố Tri Ý lại đến cửa hàng hỗ trợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-848.html.]
Mặt khác Hồ Tư Tuệ và Ngô Cát Vi thỉnh thoảng cũng đến giúp, Cố Tri Ý thường mời hai người ăn cơm, tiện đó cũng gửi chút phí cực nhọc cho hai người họ.
Ngô Cát Vị cảm thấy thế này cũng tốt, không làm chậm trễ việc học của cô ấy mà bản thân còn có thể kiếm chút sinh hoạt phí gửi về cho gia đình.
Vì vậy cứ đến cuối tuần, Ngô Cát Vị rất tích cực chạy đến cửa hàng bên này hỗ trợ bán hàng.
“Vi Vi, cậu đi trước đi! Hôm nay, tớ không đi được.” Vừa tan học vào ngày thứ năm. Hồ Tư Tuệ do dự nói với Ngô Cát Vi.
Từ trước đến nay hai người họ đều tan học thì sẽ cùng nhau đến cửa hàng bên kia của Cố Tri Ý, đây là lần đầu tiên Hồ Tư Tuệ nói không đi.
Chẳng qua Ngô Cát Vi cũng không nghĩ là có chuyện gì cả, vì thỉnh thoảng ai mà lại không có chuyện.
“Được rồi, vậy một mình tớ đến đó.” Ngô Cát Vi nói xong thì thu dọn đồ đạc rồi đi.
Hôm nay, Cố Tri Ý đã xin nghỉ học vào buổi chiều vì Đoàn Đoàn đã bị sốt.
Sau khi Hồ Tư Tuệ nhìn thấy Ngô Cát Vi đã đi thì mới thu dọn đồ đạc, rồi cũng ra khỏi trường.
Mới bước ra khỏi trường thì bên cạnh đột nhiên lại nhảy ra một người.
“Đồng chí Hồ, ở đây này!” Giọng nói của người đàn ông vang lên, dù Hồ Tư Tuệ đã có chuẩn bị tâm lý trước đi chăng nữa thì cô vẫn bị giật mình.
“Hì hì, xin lỗi cô, hù cô giật mình rồi sao?” Bóng dáng người đàn ông bước ra, dáng vẻ này rõ ràng là người quen, Trương Lực.
Hồ Tư Tuệ khẽ lắc đầu, nhẹ nhàng nói: “Không có.”
“Vậy là tốt rồi. Trước tiên tôi dẫn cô đi ăn cơm nhé!” Trương Lực hơi ngại ngùng nói.
“Ừm!” Hồ Tư Tuệ khẽ ừ một tiếng.
Hai người họ tìm đến một quán cơm không lớn lắm, gọi vài món ăn. Chỉ là trong cả bữa ăn thì Trương Lực đều rất chăm sóc cho Hồ Tư Tuệ, anh một mực gắp thức ăn cho cô.
“Không cần gắp thức ăn cho tôi nữa đâu, anh cũng tự mình ăn đi!” Hồ Tư Tuệ ngẩng đầu lên, cô hơi ngượng ngùng nói.