“Được, được rồi! Vậy tớ sẽ thử xem.” Hồ Tư Tuệ không chắc chắn lắm nói.
“Ừm, thử cũng không mất mát gì cả.” Cố Tri Ý khích lệ cô.
Lấy được nsự cổ vũ của Cố Tri Ý thì trong lòng Hồ Tư Tuê càng thêm yên tâm.
Lúc ăn cơm trưa xong, vì trong thời gian này Hồ Tử Minh đại diện cho bà chủ nên lúc này cũng nói sơ lược lại tiến trình của một số công việc gần đây.
Hồ Tư Tuệ cũng nói lại cho Cố Tri Ý biết tình hình buôn bán của cửa tiệm trong khoảng thời gian này.
Thuận tiện cũng mang hết giấy tờ có liên quan đưa cho Cố Tri Ý.
“Tất cả đều ở đây cả. Cậu biết không, lúc gần đến tết thì buôn bán càng đắt, cũng may sau đó có anh tớ đến giúp đỡ.” Hồ Tư Tuệ nói đến việc buôn bán trong cửa hàng giống như việc buôn bán của chính cô vậy.
Sau đó thì bắt đầu thao thao bất tuyệt rồi.
Cố Tri Ý chăm chú lắng nghe, thuận tiên mở sổ sách trong tay ra.
Cô xem qua một lần, đúng là việc buôn bán không tồi, đoán chừng trong khoảng thời gian này, hai anh em Hồ Tư Tuệ cũng vất vả c.h.ế.t mất.
Sau đó Hồ Tư Tuệ lấy ra một xấp tiền, kín đáo đưa cho Cố Tri Ý.
“Ôi, bây giờ xem như vật về cố chủ rồi. Cậu biết không trong khoảng thời gian này, vì trong người tớ thường mang một khoản tiền lớn nên có biết bao nhiêu áp lực.” Hồ Tư Tuệ nói quá lên. Khiến cho Cố Tri Ý buồn cười.
“Vâng, vất vả cho cậu quá!” Cố Tri Ý nhận lấy xấp tiền, cô cũng không đếm thử là bao nhiêu, cứ thế mà cô lấy ra một xấp tiền nhỏ đưa cho hai người họ.
“Đây là phí vì hai người đã vất vả trong thời gian qua. Không được từ chối đâu nhé! Hai người nên nhân cái này.”Cố Tri Ý cứng rắn nói.
Hai người còn định từ chối, nhưng Lâm Quân Trạch bên này đã lên tiếng.
“Được rồi, đây đều là thứ mọi người nên nhận, không có gì phải từ chối cả.”
Lâm Quân Trạch cũng đã nói như vậy nên hai người họ cũng có thể nhận lấy.
“Vậy tớ đành nhận vậy! Cảm ơn nhé, bà chủ Cố.” Hồ Tư Tuệ nói đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-847.html.]
“Khách sáo, khách sáo quá. Lần sau lại bận rộn thì sẽ tìm đến hai người nữa.” Cố Tri Ý nói tiếp cho câu nói của Hồ Tư Tuệ.
Mấy người họ nói qua nói lại, trêu chọc nhau một trận, sau đó Hồ Tư Tuệ mới đi theo Hồ Tử Minh trở về.
Cố Tri Ý chờ họ trở về rồi thì lấy sổ sách ra xem lại một lần. Lâm Quân Trạch không có gì làm nên cũng giúp Cố Tri Ý xem sổ sách.
Chỉ mấy ngày cuối năm mà đã tiêu thụ số lượng lớn như vậy.
Còn ở xưởng, công nhân đã bắt đầu làm việc lại từ nhiều ngày nay rồi.
Trước kia Cố Tri Ý sợ gia đình họ chưa thể quay lại Bắc Kinh sớm như vậy nên đã cố ý bàn giao cho Hồ Tử Minh, đến lúc đó thuận tiện phát một phong bì đỏ vào ngày đầu làm việc là được.
Người từ bên thành phố Triều tương đối coi trọng đến những lễ tiết vào những ngày đầu làm việc thế này.
Tuy Cố Tri Ý không mê tín nhưng đây cũng xem như một khởi đầu may mắn.
Mà tiền này lại không nhiều, mỗi người một đồng tiền.
Bên này, sau khi hết bận, Lâm Quân Trạch cũng đến lúc phải quay lại quân đội trình diện.
Lần này một môi trường lạ lẫm và đầy thử thách, với Lâm Quân Trạch mà nói, anh cảm thấy rất kích thích.
Cố Tri Ý phụ trách chuẩn bị cho anh hai bộ quần áo giữ ấm nhưng không cồng kềnh. Trong quân đội, cơ bản đều là quân phục nên Cố Tri Ý chỉ chuẩn bị cho anh mang theo mấy món giữ ấm.
Còn những cái khác ngược lại không cần thiết.
Trong quân đội cũng đã có đồ dùng hàng ngày.
DTV
“Cha không có ở nhà, các con phải nhớ kỹ...” Trước khi đi. Lâm Quân Trach vẫn không vên tâm mà dặn dò mấy anh em.
“Cha, chúng con biết rồi, không được làm mẹ tức giận, có rảnh thì giúp mẹ làm việc.” Nhị Bảo trực tiếp nói hết mấy lời phía sau của Lâm Quân Trạch.
Lâm Quân Trạch: ...
“Được, các con đã biết thì tốt.”
Lâm Quân Trạch nói xong thì quay sang cho Cố Tri Ý một cái ôm, anh còn thừa dịp mấy đứa bé không chú ý mà hôn cô một cái.