Thời điểm nhóm người Cố Tri Ý xuống xe, trên người bọn họ đều mặc áo bông lớn cho nên cũng không sợ lạnh.
Ngay cả hai đứa bé nhỏ nhất khi nhìn thấy lớp tuyết thật dày cũng giãy giụa muốn đi xuống lăn hai vòng.
“Được rồi, chúng ta về nhà trước đã, mấy đứa các con về nhà rồi lại chơi sau.” Cố Tri Ý tức giận vỗ cái m.ô.n.g nhỏ của Đoàn Đoàn, lúc này Đoàn Đoàn mới bắt đầu an phận.
Mấy người trở về đến nhà, hiện tại cũng chỉ còn lại một mình Vương Quế Chi, Cố Tri Ý sợ Vương Quế Chi ở một mình sẽ sợ hãi nên muốn Vương Quế Chi qua bên nhà mình ở chung.
Ai biết được Vương Quế Chi lại từ chối.
Cố Tri Ý nghĩ đến chuyện bản thân có cũng đã sắp nhận người nên cũng không khuyên bảo nữa .
Mấy người trở về nhà của mình.
Lúc Cố Tri Ý về đến nhà vừa vặn gặp Hà Thúy vừa mới từ trong nhà đi ra ngoài.
Nhìn thấy gia đình Cố Tri Ý, chị ấy không nhịn được cười nói: “Em gái Cố, chị đoán các em cũng sắp về rồi. Giường đất trong phòng đều đã được thiêu cháy rồi. Nào, chị giúp em ôm đứa nhỏ nhé?”
Hà Thúy nói xong liền tiến lên ôm đứa nhỏ trong lòng Cố Tri Ý.
“Ai, chị Hà vất vả rồi, đừng nói nữa, hiện tại Đoàn Đoàn cũng khá nặng rồi, ôm suốt cả một đường.” Cố Tri Ý lắc lắc tay.
Đồng thời mở cửa đi vào.
Đoàn Đoàn buồn bực.
Sao lại có thể nói bé nặng được chứ?
Bé vẫn còn là một bảo bảo kia mà!
DTV
Đoàn Đoàn đột nhiên cúi đầu nhéo nhéo cái bụng nhỏ của mình. Vừa nhéo một cái, không nói thì thôi, còn rất nhiều thịt......
Điều này làm cho Đoàn Đoàn càng thêm buồn bực.
Cố Tri Ý quay đầu lại liền nhìn thấy Đoàn Đoàn đang nhéo cái bụng của mình, Cố Tri Ý trực tiếp bị chọc cho bật cười.
Nhìn Lâm Quân Trạch nhướng mày cười nói: “Anh xem con gái của anh, biết chúng ta đang nói con bé béo đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-844.html.]
Lâm Quân Trạch nhìn theo ánh mắt của Cố Trị Ý qua bên kia, ngay lập tức nhìn thấy Đoàn Đoàn bày ra vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc mà nhéo cái bụng của mình. Bị chọc cho cười ha ha không ngừng.
“Đoàn Đoàn của chúng ta hiện tại cũng đã biết yêu cái đẹp có đúng không nào? Không có việc gì, con có béo ba ba cũng sẽ không chê con đâu.” Lâm Quân Trạch vừa mới dứt lời, Đoàn Đoàn liếc mắt qua nhìn anh một cái.
Ba ba thật sự là không biết ăn nói.
Đây còn không phải là đang gián tiếp chê cô bé béo hay sao?
Đại Bảo nhìn Đoàn Đoàn đang buồn bực, thừa dịp thời điểm không có ai, tiến lên đi an ủi Đoàn Đoàn.
“Không có việc gì, em gái, em không có mập đâu, em chính là em gái đáng yêu nhất.”
Nói xong vèo một cái liền đứng lên.
Thời điểm trước khi bọn họ phải quay trở về Cố Tri Ý đã gửi điện báo đến cho Hà Thúy bên này trước.
Cho nên Hà Thúy mới tính toán lại thời gian rồi giúp Cố Tri Ý thiêu giường đất trong nhà.
Trong nhà cũng đã được quét tước rất sạch sẽ, Cố Tri Ý chỉ cần đi mua thêm chút đồ ăn, là đêm nay có thể nổi lửa lên được rồi.
Bây giờ sắc trời cũng đã tối sớm. Cho nên buông hành lý ra, Lâm Quân Trạch liền đi ra ngoài mua đồ ăn trước.
Cố Tri Ý lại ở nhà sắp xếp lại hành lý sao cho gọn gàng một chút, sau đó lấy chút đặc sản dưới quê đưa cho Hà Thúy.
“Chị Hà, đây là chút đồ tự làm trong nhà em mang lên đây, còn có cả lạp xưởng nữa, chị đem về nhà nếm thử xem sao.”
“Ai nha, không cần không cần đâu, các em cứ để đó mà ăn là được.” Hà Thúy xua xua tay vội đẩy ra từ chối.
Đồ vật vượt ngàn dặm xa xôi đi vào Bắc Kinh thế này, vừa nhìn đã biết là tâm ý của cha mẹ, cái này sao có thể lấy được chứ.
“Khách khí làm gì, chị cứ cầm đi, lần này trở về đây mẹ em cho em mang theo không ít đồ đâu.” Cố Tri Ý nhét đồ vật vào trong tay của Hà Thúy
“Này, thật đúng là, thật đúng là ngại quá.” Hà Thúy ngượng ngùng nói.
Nhưng mà cũng không nó ra lời cự tuyệt nữa.
Buổi tối cũng không ở lại nhà của Cố Tri Ý ăn cơm.
Sau khi Lâm Quân Trạch mua xong đồ ăn trở về, liền bắt đầu đi làm cơm tối.