Chu Thu Nguyệt ở một bên nhìn không nổi.
Rõ ràng là đang luyến tiếc, giả vờ gì nữa thế?
Chu Thu Nguyệt hiểu rõ ba ruột của mình. Chẳng qua cũng không nói gì, chỉ nói lời tạm biệt với Cố Tri Ý.
“Ba tôi luyến tiếc đâu, còn ngượng ngùng.” Chu Thu Nguyệt tiến đến bên tai Cố Tri Ý nói nhỏ.
Kết quả, Tam Bảo ở bên cạnh đều nghe được, trực tiếp hỏi ra tiếng.
DTV
“Ông nội Chu ơi, ông đang luyến tiếc chúng cháu sao? Dì Chu đang nói ông luyến tiếc chúng cháu.”
Chu Khang Đức:.......
Chu Thu Nguyệt.......
Cố Tri Ý đỡ trán, thật sự thua thảm hại dưới thần bổ đao Tam Bảo.
“Đúng đúng đúng, Tam Bảo, Đoàn Đoàn và Viên Viên của chúng ta đáng yêu như vậy, ông nội Chu đều luyến tiếc các cháu đi rồi.”
Chu Khang Đức sau đó không nhịn được. Nói nửa đùa nửa thật.
“Ông nội Chu khi nào có rãnh tới Bắc Kinh nhé, cháu đưa ông đi chơi.” Nhị Bảo vỗ bộ n.g.ự.c nói.
“Được, đến lúc đó làm phiền Nhị Bảo của chúng ta đưa ông nội Chu và dì đi chơi.” Chu Khang Đức cười to, trên mặt đầy nếp nhăn.
“Chú Chu, chúng ta đi rồi, chú nhớ chú ý thân thể nhé.”
Nhìn mấy người rời đi, Chu Khang Đức khẽ thở dài.
Đột nhiên ông nhìn về phía Chu Thu Nguyệt, lơ đãng hỏi: “Con nói xem, chúng ta có phải thật sự nên trở về Bắc Kinh nhìn xem không.” Nói xong, Chu Thu Nguyệt còn chưa kịp trả lời thì Chu Khang Đức đã lùi bước. Như thể chưa nói những lời đó, chắp tay sau lưng đi vào nhà.
Chu Thu Nguyệt vừa rồi rõ ràng cảm nhận được thái độ của ba mình dịu đi sau khi nghe được những lời của Nhị Bảo, có lẽ, thật sự rất có khả năng.
Chu Thu Nguyệt bên này thầm nghĩ.
Còn bên kia, Cố Tri Ý ở trên đường không quên dạy bảo lại Tam Bảo một chút: “Tam Bảo, lần sau khi người lớn đang nói chuyện, con nghe được cái gì thì cũng không thể lớn tiếng nói ra như vậy, biết không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-841.html.]
“Mẹ, tại sao thế?” Tam Bảo hóa thân thành đứa trẻ tò mò, hỏi.
“Hôm nay là ông nội Chu, nhưng nếu là người khác, họ sẽ nói con không lễ phép.”
Nghe được Cố Tri Ý nghiêm túc nói, Tam Bảo cũng gật đầu, nghiêm túc nói: “Con biết rồi mẹ, lần sau con nhất định sẽ nhắm chặt miệng.” Nói xong còn kéo miệng mình lại.
“Được rồi, mẹ cũng không trách con. Lần sau chúng ta chú ý thì tốt rồi.”
Sau một lúc, Tam Bảo lại bắt đầu vô tâm vô phế.
Vừa vặn lúc này là buổi chiều trở lại thôn Phúc Lâm, hiện tại đã có một số người biết đây cũng là một công việc kinh doanh, vài người ở trong thôn đã bắt đầu mở ra hình thức kiếm khách hàng.
Không thể không nói, khứu giác của những người làm nông trên mặt đất không khác gì thương nghiệp là mấy.
Dù sao bây giờ cũng là ngày Tết, không có nơi nào để đi, việc tìm kiếm khách hàng có thể coi là một khoản thu nhập phụ của gia đình.
Khi cả gia đình về đến nhà đã hơn 5 giờ, mẹ Lâm đi tới đi lui nhìn vài lần.
Thấy người một nhà vẫn chưa trở về, đang chuẩn bị trở về thì đã thấy bọn họ từ xa.
“Ai nha, sao mấy đứa về muộn thế, đêm nay gió rất to, mấy đứa nhỏ bị lạnh thì phải làm sao?” Mẹ Lâm tức giận nói.
“Mẹ à, không phải chỉ đi đến nhà chiến hữu sao, trì hoãn một lúc, đúng rồi, mẹ, mẹ tìm đến bọn con có chuyện gì không?” Lâm Quân Trạch tươi cười lôi kéo nói.
“Không có việc gì, chỉ là sợ mấy đứa về trễ không có thời gian nấu cơm sao?”
“Không có việc gì, mẹ, lát nữa chúng ta ăn đơn giản là được rồi, cũng sẽ không làm bọn nhỏ bị đói.”
“Được được được, vậy mẹ đi về trước nhé.” Mẹ Lâm mỗi lần cùng cùng lão tử Lâm Quân Trạch nói chuyện giống như đánh vào bông, có tức giận cũng không phát tiết ra được.
Mẹ Lâm dứt khoát cũng không nói thêm, xua tay đi trở về.
Cố Tri Ý toàn bộ hành trình đều không nói lời nào, loại tình huống này vẫn là để Lâm Quân Trạch nói, hiệu quả sẽ không giống nhau.
Buổi tối trở về ăn đơn giản một bữa, ngày hôm sau chính đều tiễn hết tất cả người thân đi rồi.
Sau khi Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch lên xe đạp, ném xuống mấy đứa nhỏ, hai người đi đến cửa hàng ở huyện thành xem Lâm Xuân Lệ một chút.
Vừa lúc buổi sáng cũng rảnh rỗi, Lâm Xuân Lệ mới có thời gian tiếp đón hai người bọn họ.