Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 84

Cập nhật lúc: 2024-12-15 19:13:08
Lượt xem: 141

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý nghe vậy cũng không nói gì nữa, cô chỉ bảo Lâm Quân Trạch nhanh đi rửa mặt, còn mình chạy vào bếp bưng đồ ăn ra.

Lại rót một chén xì dầu đặt lên bàn thì hai anh em cũng đã rửa mặt xong xuôi, Cố Tri Ý lấy cho hai đứa, mỗi đứa một quả trứng đặt vào trong chén.

"Ăn đi! Còn nóng lắm, tự mình thổi nguội rồi ăn!"

Hai đứa tay cầm muỗng, tay kia cầm trứng gà, ăn cháo kèm một ít dưa muối

Cố Tri Ý đã chuẩn bị cho, thế là hai anh em bắt đầu say sưa ăn phần của mình.

Không bao lâu sau thì hai người Lâm Quân Trạch đã rửa mặt xong, Cương Tử lại dìu Lâm Quân Trạch ngồi vào bàn ăn.

Cố Tri Ý lột vỏ một quả trứng đặt trong chén cho anh, cũng chuẩn bị thêm một quả cho Cương Tử, nhưng Cương Tử từ chối, cậu ta chỉ cầm lên quả trứng chưa lột vỏ.

“Chị dâu, để tôi tự làm.” Nói xong thì tự mình lột.

Tính tự lập rất cao!

Cố Tri Ý cũng ăn một quả trứng. Cả nhà cứ như vậy mà giải quyết xong bữa sáng.

Cương Tử ăn sáng xong lại rất tự giác thu dọn, Cố Tri Ý còn muốn giành lại thì Lâm Quân Trạch khuyên cô một câu.

“Bây giờ em ngồi xuống không được tiện lắm, mấy cái bát đó cứ để Cương Tử rửa là được rồi.”

Cương Tử cũng phụ họa theo: “Đúng vậy, chị dâu, nếu không tôi cũng không thể ăn không ngồi rồi ở đây được.”

Được rồi! Thật ra Cố Tri Ý cũng chẳng thích rửa chén.

DTV

Đợi đến khi Cương Tử đã dọn hết chén bát ra cạnh giếng ngồi rửa, Cố Tri Ý mới nhìn Lâm Quân Trạch nói: “Em phải đến hợp tác xã trên thị trấn mua chút thức ăn, đã lâu trong nhà không có người ở, dầu muối cũng hết rồi.”

Lâm Quân Trạch nhìn bụng đã nhô to của Cố Tri Ý: “Nếu không thì nhờ Cương Tử đi giúp đi, bây giờ bụng em đã lớn, không tiện lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-84.html.]

Bên kia, Cương Tử nghe Lâm Quân Trạch nói thì lập tức chen vào, cậu ta cũng đồng ý nói: “Đúng vậy, chị dâu, chị muốn mua cái gì thì nói với tôi, tôi đi mua về là được rồi.”

Sau cùng, bị hai người họ khuyên nửa ngày, Cố Tri Ý mới liệt kê mấy thứ muốn mua với Cương Tử, nhờ cậu mua nguyên liệu nấu ăn, lại đưa một số tiền và phiếu định mức cho cậu.

Cương Tử cam đoan hoàn thành nhiệm vụ, cậu ta chào một cái, xoay người ra khỏi cửa.

Lúc này mới là buổi sáng, thời tiết còn chưa oi bức lắm. Cố Tri Ý đỡ Lâm Quân Trạch đến ngồi dưới mái hiên, còn cô thì đi dọn dẹp trong phòng.

Mang ga giường ra phơi nắng, vừa bận rộn làm xong thì người của Cố gia bên kia đến. Dù sao cũng là con rể bị thương, nói thế nào cũng nên đến thăm một lát.

Cố Khôn bên này còn chưa ngồi nóng m.ô.n.g thì hàng xóm đã lần lượt kéo đến trước cửa.

Lúc này vừa mới thu hoạch vụ hè xong, thóc đã được tuốt hạt và phơi nắng, trong thôn cũng cử vài người thỉnh thoảng phải ra phơi, mỗi ngày ghi sáu công.

Sau đó lại cử người luân phiên đi nhìn, không có để cho chim sẻ ăn mất, một ngày cũng bốn công.

Chờ đến khi rơm rạ ngoài ruộng đã được phơi khô hoàn toàn, lại cho nước vào ruộng, xới đất rồi tiến hành gieo mạ đợt mới.

Những người phụ nữ rảnh rỗi nghe tin Lâm lão tứ đã trở về, sau khi cơm nước buổi sáng xong xuôi thì dồn dập kéo đến trước cửa nhà Cố Tri Ý.

Ở thôn Phúc Lâm cũng không ít người được chọn đi lính, nhưng nếu nói đến có thể lăn lộn đến một chức quan thì cũng chỉ có mỗi Lâm Quân Trạch.

Vì vậy mọi người mới cảm thấy hiếm lạ, vừa nghe anh trở về, đều muốn đến nghe ngóng tin tức.

“Vợ lão tứ.”

Chưa nhìn thấy người đã nghe thấy tiếng, một giọng nói chói tai truyền đến, Cố Tri Ý không cần nhìn cũng biết đó là ai.

Lâm Xuân Hoa vừa cười vừa đẩy cửa bước vào, chân bước qua bậc cửa, đi vào trong sân, vừa nhìn thấy Lâm Quân Trạch đang ngồi trong sân thì vừa cười vừa đi đến.

“Thím Xuân Hoa!” Lâm Quân Trạch vẫn lễ phép chào một tiếng.

Nếu hỏi vì sao Cố Tri Ý không chào đón bà ta thì chính là do cái miệng của thím Xuân Hoa này. Bất kể là chuyện gì nói với bà ta, cam đoan sang ngày thứ hai chuyện đó đã bay đi khắp thôn, ai ai cũng biết.

Loading...