Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 838

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:30:59
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/VSrDep6RiR

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý dự định về nhà hỏi thăm Hồ Tư Tuệ một chút xem cô ấy có suy nghĩ như thế nào. Cho nên lúc này cũng chưa nói cái gì.

Hiện tại Trương Trác ở sở quản lương, tiền lương mỗi tháng đúng thật là khá hữu hạn, chuyện duy nhất khá tốt đó là bưng được bát sắt, ăn hàng hóa lương thực.

Hơn nữa mỗi tháng được bộ đội trợ cấp, và Tiếu Vũ còn là người bán hàng trong Cung Tiêu Xã. Tiền lương mỗi tháng của cặp vợ chồng son cũng coi như là khả quan, nhưng sau khi Lâm Quân Trạch nhận thức được số tiền mà một hộ gia đình kiếm được thì muốn hỏi một chút xem Trương Trác có ý tưởng gì không.

“Làm Lương quản sở cậu cảm thấy như thế nào? Không có ý định ra ngoài làm riêng sao?” Lâm Quân Trạch hỏi.

Trương Trác thở dài, thật ra thấy em trai mình đi làm cho Cố Tri Ý mỗi tháng có thể kiếm được số tiền lương mà cả nhà bọn họ phải mất hai ba tháng để kiểm, muốn nói không có ý định gì là không có khả năng. Nhưng mà nói như thế nào thì mức lương của công việc này vẫn tương đối ổn định, hiện tại anh ta đã là người có gia đình, Trương Trác cảm thấy chân mình như vậy đi ra ngoài cũng không được thuận tiện cho lắm.

Còn không bằng cứ sống an ổn như vậy. Đến lúc đó sinh thêm mấy đứa nhóc.

“Như bây giờ cũng khá tốt.” Cuối cùng muôn vàn lời muốn nói của Trương Trác cũng chỉ hóa thành một tiếng thở dài.

Thật ra Cố Tri Ý lý giải được suy nghĩ của Trương Trác, bản thân quân nhân xuất ngũ đã quen với thói quen sinh hoạt của bộ đội, cho nên ra ngoài xã hội vốn dĩ gặp phải rất nhiều khó khăn.

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-838.html.]

Hơn nữa trước đó bởi vì Trương Trác tự ti về chân mình mà không nói rõ tâm ý của mình. Này vẫn nhờ Cố Tri Ý nói vài câu mới khiến Trương Trác bước ra một bước. Nếu không phỏng chừng hiện tại vẫn còn đơn thân đó.

Nhưng mà Lương quan sở và rất nhiều đơn vị nhà nước khác đều bắt đầu chậm rãi tụt dốc, tới tầm thập niên 90 kia, công nhân nghỉ việc cũng không chỉ có một hai người. Tuy rằng hiện tại nói cái này còn hơi sớm nhưng mà Cố Tri Ý cảm thấy, nếu như chính bản thân Trương Trác có ý tưởng thì cũng có thể làm thử một chút.

“Trước kia lúc còn ở trong bộ đội không phải tay nghề của cậu rất không tồi sao? Nếu không cậu nhận việc xây nhà ở xung quanh đây mà làm?” Lâm Quân Trạch đột nhiên đưa ra kiến nghị.

Trước kia khi ở trong bộ đội, những chuyện cần phải sửa chữa nhà ở phòng ốc rất nhiều chuyện đều là do tự tay Trương Trác làm. Lúc ấy Trương Trác cũng biểu hiện ra có hứng thu rất lớn với việc này cho nên lúc này Lâm Quân Trạch mới hỏi như vậy.

“Em cũng nghĩ như vậy nhưng mà phải có người chịu mời em mới được chứ!” Trương Trác lắc lắc đầu, cười khổ nói.

Vốn Lâm Quân Trạch còn muốn nói cái gì nữa nhưng mà nhìn cái vẻ này của Trương Trác, thật ra với tâm lý này của Trương Trác thì phải chờ tự bản thân mình bước ra mới được.

Lâm Quân Trạch liếc mắt nhìn Cố Trị Ý một cái, hai người như đang trao đổi tin tức gì không muốn cho người ta biết vậy.

“Đúng rồi, em dâu, chị mang theo chút trái cây, chúng ta đi vào nhà bếp làm chút đồ ăn đi.” Cố Tri Ý đột nhiên nói như vậy.

Vốn Tiếu Vũ vẫn chưa hiểu ra được nhưng sau đó thấy Cố Tri Ý đưa mắt ra hiệu với mình thì lập tức hiểu ra. Cô cũng phụ họa nói: “Ai, vâng.” Nói xong hai người phụ nữ đi vào trong nhà bếp.

Loading...