Đại khái cũng tương đối sốt ruột cho nên Cố Tri Ý vẫn có thể nhìn ra cái chân bị thương trước đây có hơi thọt, dù sao cũng lưu lại bệnh tật.
Nhưng mà Cố Tri Ý cũng không có nhìn chằm chằm vào chân người ta. Cô bảo Tam Bảo chào hỏi.
“Trời ơi. Được được được, vào nhà đi. Sao không cho mấy đứa nhóc kia tới cùng?” Trương Trác nhìn Lâm Quân Trạch hỏi.
“Cơm nước xong thì ngủ rồi, dìu dắt già trẻ qua bên này cũng không được tiện cho lắm cho nên để bọn nhỏ lại bên nhà bác Chu bên kia.” Lâm Quân Trạch cười nói.
“Anh cứ nói một tiếng trước để em đi đón các anh cũng được.” Trương Trác cười nói sang sảng.
“Được rồi, xem ra hiện tại cuộc sống của cậu không tồi nhỉ?” Lâm Quân Trạch đi lên đụng vai với Trương Trác một cái.
“Còn tạm được, chắp chắp vá vá nhưng mà so sánh với đoàn trưởng anh thì khẳng định là không so được.”
“Có vợ sống ở bên cạnh chính là ngày lành của cậu.” Lâm Quân Trạch ý vị thâm thường nói.
Nhìn ra được rằng từ sau khi Trương Trác kết hôn xong cảm giác cả người sảng khoái lên rất nhiều. Người vợ này làm ấm giường còn rất có mị lực đó!
“Vâng vâng vâng” Trương Trác vội vàng gật đầu tán đồng nói. Rồi sau đó mới cười bảo: “Mới vừa rồi Trương Lực ôm con gái em đi ra ngoài, lát nữa trở về cho anh xem thử, hiện tại con bé cũng vô cùng thích hóng hớt.”
Khi Trương Trác nói tới con gái mình cũng dùng vẻ mặt vô cùng từ ái.
“Được đó!”
Trương Trác và Lâm Quân Trạch thân thiện với nhau còn bên này Cố Trị Ý và Tiếu Vũ lại khá là xấu hổ. Nhưng mà hai người cũng là người tương đối hay nói chuyện cho nên không bao lâu cũng quen thuộc nhau.
“Chị dâu, chị xem Mỹ Tâm nhà chị này, lại lôi kéo em đi vào cửa hàng mua kẹo ăn, không mua cho còn biết tiền trảm hậu tấu.” Tiếng Trương Lực lên án vang lên từ ngoài cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-837.html.]
DTV
Tiếu Vũ nghe thấy tiếng thì đứng lên trước, chờ khi mới vừa đi ra ngoài đã bị một cô nhóc con ôm đùi.
“Mẹ ơi, không có, chú bắt nạt trẻ con.” Mỹ Tâm cáo trạng ác nhân trước.
Lúc này Trương Lực cũng đi tới cửa thì nhìn thấy cả nhà Lâm Quân Trạch đang ngồi ở trong phòng.
“Anh Lâm, chị dâu, hai người tới rồi sao.” Nói rồi vội vàng vào cửa chào hỏi.
“Đúng vậy. Thế nào, hiện tại về nhà trông trẻ con sao?” Cố Tri Ý trêu trọc một chút.
Trương Lực cũng ngượng ngùng cười cười: “Ha ha ha, Đúng vậy ạ.”
“Em nói nó nếu như thích thì tự đẻ lấy một đứa đi, ai biết được hiện tại nó còn nói rằng không muốn kiếm người yêu.” Người làm anh trai là Trương Trác không nhịn được mà phỉ nhổ.
Xác thật hiện tại Trương Lực cũng già đầu rồi. Làm anh trai nên Trương Trác khó tránh khỏi phải nhọc lòng. Trong nhà hiện tại chỉ còn có hai anh em bọn họ, huynh trưởng như cha, cho nên Trương Trác vẫn hy vọng Trương Lực có thể lập gia đình sớm một chút.
Hiện tại sự nghiệp ở bên Bắc Kinh, đi theo Cố Tri Ý làm cũng gọi là có thể hô mưa gọi gió. Cho nên đúng là cần phải suy xét tới chuyện chung thân đại sự.
“Hầy, anh cả, bây giờ em còn nhỏ, chờ thêm mấy năm nữa lại nói tiếp.” Lần nào Trương Lực cũng pha trò rồi cho qua như vậy.
Người làm anh như Trương Trác cũng không có cách nào với anh cả. Chỉ có thể nhìn Cố Tri Ý, ngượng ngùng nói: “Chị dâu, nếu như ở bên Bắc Kinh có nữ đồng chí nào tốt thì giúp em giới thiệu một chút, để giải quyết chuyện hôn nhân của thằng nhóc này sớm một chút.”
Cố Tri Ý nhìn Trương Lực đứng một bên cười ha ha cũng cố ý nhịn cười đồng ý chuyện này với Trương Trác.
“Được, không thành vấn đề, chị dâu nhất định sẽ giúp cậu để ý.”
Nói xong mặt đầy thâm ý nhìn Trương Lực.
Trước đó thấy hai người Hồ Tư Tuệ này rất hợp đôi, tới sau này thì nghe phong phanh tiếng gió về hai người này.