“Nhị Bảo à, cháu nói xem đã qua nhiều năm như vậy rồi nhưng cháu vẫn không thay đổi chút nào thế?” Chu Khang Đức nhìn Nhị Bảo đang vô cùng vui vẻ thì nháy mắt tâm tình tối tăm cũng tốt lên không ít.
“Ông Chu, ông cũng không hề thay đổi chút nào hết cả, vẫn đáng yêu như vậy.” Nhị Bảo trả lời ông.
“Ha ha ha. Tới đây tới đây. Đều đi vào nhà ngồi đi. Hai đứa này là hai đứa út?”
Chu Khang Đức nhìn Cố Tri Ý địu Đoàn Đoàn ở sau lưng thì cười hỏi.
“Đúng vậy, đây là Đoàn Đoàn còn bên kia là Viên Viên.” Bên kia Chu Thu Nguyệt giúp nhận lấy đồ rồi thay Cố Tri Ý đỡ lấy Đoàn Đoàn rồi cởi đai cho con bé.
“Không cần nói, hai đứa nhỏ này chọn hết điểm tốt của hai người rồi.” Chu Thu Nguyệt nhịn không được mà khen.
Cố Tri Ý thấy ánh mắt Chu Thu Nguyệt nhìn Đoàn Đoàn giống như đang nhìn xuyên thấu qua Đoàn Đoàn để tưởng niệm về cái gì đó?
Mà Chu Khang Đức cũng bế Viên Viên lên, Lâm Quân Trạch còn khẽ nâng đỡ.
“Được rồi, ông già này vẫn còn chưa già tới mức độ đó.” Chu Khang Đức liếc mắt nhìn Lâm Quân Trạch một cái, bất mãn nói.
Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ cười cười. “Cháu chỉ sơ thằng bé này năng quá đè lên người bác thôi mà.”
“Ý, đừng nói nữa, thằng bé này nặng thật.” Chu Khang Đức ôm Viên Viên vào trong n.g.ự.c khẽ sốc lên, sau đó vẫn là ôm ngồi xuống trước.
Người này ấy, trước sau gì cũng phải chịu thua. Sau khi Chu Khang Đức ngồi xuống rồi mới bắt đầu nhìn Chu Thu Nguyệt ôm Đoàn Đoàn.
“Hai đứa nhóc con này được nuôi khá tốt.” Ông lão luôn cảm thấy phải trắng trẻo mập mạp mới đáng yêu.
“Vâng, đều là nhờ vào việc nuôi chúng nó như tổ tông.” Cố Tri Ý nói đùa với họ.
“Đều đã là người làm mẹ rồi mà không đứng đắn được một chút nào?” Chu Khang Đức nhìn Cố Tri Ý rồi tức giận nói.
Cố Tri Ý: “...”
Nghĩ tới trước đó mình còn nói Lâm Hiểu Lan, không nghĩ tới báo ứng tới nhanh như vậy?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-835.html.]
DTV
“Đúng đúng đúng, bác nói gì cũng đúng.” Cố Tri Ý chột dạ nói.
Bên kia Chu Thu Nguyệt đã đưa con cho Lâm Quân Trạch còn mình thì đi vào nhà lấy kẹo cho bọn Đại Bảo ăn.
“Dì Chu, chúng cháu đều đã lớn rồi nên hiện giờ chúng cháu không ăn kẹo nữa.” Tam Bảo dùng vẻ mặt và lời lẽ chính đáng để nói chuyện.
Chu Thu Nguyệt không rõ nội tình nên nhìn Cố Tri Ý có chút tò mò, sao mấy đứa nhỏ này lại không ăn kẹo chứ?
Cố Tri Ý cười nói: “Chị Thu Nguyệt, chị không cần phải để ý tới chúng nỗ làm gì cả, mấy đứa nhóc này lúc ăn tết ăn quá nhiều kẹo nên sắp sâu hết hàm răng rồi.”
“Vâng vâng, chúng cháu phải bảo vệ răng, không thể để nó bị sâu hết được.” Tam Bảo gật đầu nói, vô cùng tán đồng.
“Em nói xem, mấy đứa nhóc này hiểu chuyện quá.” Chu Thu Nguyệt cười khích lệ nói.
Mấy nhóc được khen ngợi, trừ bỏ Đại Bảo trông có vẻ tương đối bình tĩnh thì hai người khác hận không thể nâng đầu mình lên tận trời cao.
Giữa trưa Cố Tri Ý bị giữ ở lại nhà họ Chu ăn cơm, đương nhiên, cơm là do Cố Trị Ý nấu.
Chu Khang Đức nhìn một bàn đồ ăn này thì có chút đáng thương nói: “Cảm giác hai cha con mình ăn trầu này là chầu ngon nhất từ tết tới giờ.”
Cố Tri Ý nghe xong cũng không nhịn được cười.
Còn Nhị Bảo thì tò mò hỏi: “Ông Chu ơi, có phải tết năm nay mọi người đều ăn không ngon hay không?”
Nói xong thì nhìn hai cha con Chu Khang Đức rồi sờ sờ cằm nói: “Khó trách hai người đều gầy như vậy.”
Ngữ khí kia cứ làm như thế hai cha con nhà Chu Khang Đức đáng thương lắm vậy. Trực tiếp làm cho Chu Khang Đức buồn cười.
“Không có không có, ông ăn cũng khá nhiều món ngon.” Cuối cùng hố chính mình đào nên Chu Khang Đức không thể không lấp.
Nhưng mà ở trong mắt Nhị Bảo thì Chu Khang Đức đang sợ mất mặt, cảm thấy khẳng định là ông cụ không có tiền ăn ngon.
Cho nên còn trộm chọc Tam Bảo để thương lượng, hai người lấy ra chút tiền tiêu vặt cho Chu Khang Đức cải thiện cuộc sống.
Sau khi ngồi xuống Chu Khang Đức vẫn không có tâm tư nói chuyện gì với bọn Cố Tri Ý mà đầu tiên là ăn vài món thức ăn, chờ tới khi ăn được một nữa mới bắt đầu hỏi tình huống mấy năm nay của bọn họ.