Nhưng mà sau khi Lâm Hiểu Lan nhìn thấy tình huống ở bộ đội bên kia lúc trước của Cố Tri Ý, cũng không quá mong đợi về chuyện phòng ở cho người nhà.
“Em cảm thấy sợ mấy cái người suốt ngày bàn tán chuyện dài ngắn trong nhà của người khác kia.” Lâm Hiểu Lan khoa trương xoa cánh tay.
“Ở bộ đội cũng có không ít những chị dâu dễ ở chung mà.” Cố Tri Ý trợn trắng mắt tức giận nói.
“Được rồi, đến lúc đó lại xem đi, chưa biết chừng Cương Tử lại được phân cho nhà lầu.” Lâm Hiểu Lan bĩu môi nói.
Cố Tri Ý gật đầu, chắc là sẽ có xác suất được phân đến nhà lầu, dù sao thì nhà trệt đều là những đoàn trưởng có cấp bậc chiếm mất rồi.
“Chúng ta đóng cửa lại tự sống cuộc sống của mình là được, em quản mấy người đó làm cái gì?”
Cố Tri Ý mới vừa nói xong, Lâm Hiểu Lan liền giơ ngón tay cái lên với Cố Tri Ý.
“Nếu không sao lại nói vẫn là chị dâu nghĩ thoáng được?”
“Được rồi. Đừng nói về vấn đề này nữa. Việc học gần đây thế nào rồi?”
“Cũng tạm ổn, chị dâu, đúng rồi, chị dâu, việc làm ăn kia của chị bây giờ còn tốt không?” Lâm Hiểu Lan quan tâm nói.
Cố Tri Ý gật gật đầu, nói một chút Lâm Thúy Vân năm sau liền không đi nữa, Lâm Hiểu Lan cũng gật gật đầu, đồng ý nói: “Em thấy chị dâu ba cũng thay đổi rất lớn.”
Cố Tri Ý nghe thấy Lâm Hiểu Lan nói như vậy, trong lòng không khỏi chửi thầm, bây giờ là thêm cặp kính lọc chị dâu thân thiết to đùng vào, nếu không Lâm Hiểu Lan nên nói là cô thay đổi lớn mới phải.
Muốn nói trong số mấy người chị em dâu, ai thay đổi lớn nhất, vậy thì không phải là cô sao?
Nhưng mà lời này Cố Tri Ý cũng sẽ không tự mình nói ra, mà chỉ gật đầu, nói: “Như vậy cũng tốt, gia hòa vạn sự hưng”
“Phải phải phải, nhưng mà chị dâu, em đang tính nghỉ hè sang năm có thời gian rảnh thì đi bắc kinh bên kia chơi.”
Lúc trước Cố Tại Ý gửi mấy tấm ảnh của mấy người mẹ Lâm ở trường thành cho Lâm Hiểu Lan, không cần nói cũng biết Lâm Hiểu Lan hâm mộ biết bao nhiêu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-832.html.]
“Được thôi, đến lúc đó nếu vừa vặn Cương Tử có ngày nghỉ, thì cả nhà em cùng nhau tới cũng được, trong nhà chị vẫn đủ chỗ ở.” Cố Tri Ý sảng khoái nói.
“Quyết định như vậy nhé, nếu đến lúc đó mà anh ấy không rảnh, thì mình em tự đi.” Đứa ngốc lớn mật không tim không phổi Lâm Hiểu Lan nói.
Bên kia hai người cũng đang nói chuyện, Lâm Quân Trạch rót cho hai người mỗi người một ly rượu, giơ lên mời một ly Cương Tử trước.
“Được đó, bây giờ kết hôn rồi đúng là không giống lúc trước nữa, bây giờ có chí tiến thủ hơn rất nhiều so với lúc trước.” Lâm Quân Trạch không khỏi trêu chọc nói.
“Anh tư không phải đang trêu chọc em đó chứ?” Bây giờ Cương Tử cũng đã sửa miệng, không gọi đoàn trưởng nữa.
“Như vậy cũng tốt, cũng không thể để cho vợ con đi theo mình rồi cùng nhau chịu khổ được.” Lâm Quân Trạch cười nhẹ nói.
“Đúng vậy! Nghe Trịnh đoàn nói bây giờ anh ở lại Bắc Kinh bên kia?”
DTV
Lâm Quân Trạch gật gật đầu, trong lòng cũng tràn ngập tin tưởng đối với chức nghiệp kiếp sống về sau.
“Anh nghĩ mấy năm nay sẽ nhận nhiều nhiệm vụ một chút, đến lúc đó cũng có thể thăng chức nhanh hơn một ít, sau này cũng có thể để ra chút thời gian giúp đỡ chị dâu chú.”
“Đúng là không ngờ nhiều năm như vậy mà anh tư vẫn không thay đổi.” Cương Tử cũng không nhịn được trêu chọc.
Động tác uống rượu của Lâm Quân Trạch khựng lại một chút, rồi sau đó lại làm bộ lơ đãng dùng hành động uống rượu để che giấu.
Cương Tử lại không phát hiện, hai người tiếp tục nói đến chuyện của bộ đội ở tỉnh bên kia.
“Anh tư à, anh không biết đâu, bây giờ anh không ở đây nữa nữa, em cũng có cảm giác không đè ép được đám nhóc này nữa rồi. Một đám ồn ào muốn anh trở về đó.”
Lâm Quân Trạch nhớ tới mấy tên nhóc đội trưởng ở bộ đội kia, cũng cảm thấy bất đắc dĩ mà lắc đầu.
“Lúc về chú nói với bọn nhóc kia, nếu sau này anh trở về, mà bọn nó còn không tiến bộ chút nào thì tất cả đều về nhà làm ruộng đi.”
“Được, để em quay về gõ đầu từng đứa một.” Cương Tử cũng cười đồng ý.