Lâm Tú Mai làm như vậy cũng không có gì bất ngờ, đứa nhỏ mới được bao nhiêu tháng đâu, có mấy người mẹ bỏ lại được con cái của mình?
“Mẹ, con biết rồi. Đến lúc về lại Bắc Kinh thì tuyển thêm người.”
“Được rồi. Tự con cũng đừng quá vất vả là được rồi.” Lưu Ngọc Lan đau lòng nói.
Lâm Quân Trạch ở một bên hỗ trợ. Lúc anh nghe thấy Cố Tri Ý muốn tuyển người thì trong đầu đã lóe lên một suy nghĩ.
Nhưng anh không lập tức nói ra, để sau đó trở về sẽ thương lượng với cô.
Ăn cơm trưa xong, Cố Tri Ý cũng không ở lại Cố gia bên này lâu hơn, sau đó nói thời gian quay về Bắc Kinh với Lưu Ngọc Lan.
Người một nhà mang theo mấy món đồ Lưu Ngọc Lan đã chuẩn bị cho, rồi cũng trở về nhà.
Chỉ là Mao Vận Phượng đã nghe được tiếng gió kia thì làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cơ hội tốt thế này.
Ngay lúc cả nhà Cố Tri Ý còn chưa kịp đi thì bà ta đã tìm đến tận cửa.
Vốn dĩ bà ta cũng muốn ôn tồn cầu xin người ta, nói thế nào thì Cố Tri Ý cũng là người có cửa hàng bán quần áo cơ mà.
Nhưng vừa nghĩ đến việc cả một nhà này đều giấu diếm chuyện Cố Tri Ý có cửa hàng rất chặt chẽ, sợ người ta đến chiếm tiện nghi nhà họ, thì Mao Vận Phượng đã tức giận mà không có chỗ để phát ra.
Lúc nhìn thấy Cố Tri Ý, vốn dĩ bà ta đã muốn nhẹ giọng nói chuyện thì lập tức bắt đầu chất vấn.
“Được lắm, nhà lão Cố các người không có ai là tốt cả. Chính mình mở cửa tiệm bán quần áo lại che giấu, giống như sợ chúng tôi chiếm tiện nghi của mấy người vậy.”
Cố Tri Ý đang chào tạm biệt mấy người Lưu Ngọc Lan, chuẩn bị bước lên xe rời đi ...
Lưu Ngọc Lan đúng là không ngờ nhanh như vậy mà Mao Vận Phượng đã nghe được tin tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-830.html.]
Vốn dĩ Lưu Ngọc Lan còn nghĩ rằng chờ đến vài ngày nữa, com gái của mình đi rồi, lúc đó Mao Vận Phượng muốn ầm ĩ thế nào cũng không ầm ĩ đến cô.
Ai ngờ tốc độ của Mao Vận Phượng lại nhanh như vậy.
Nhưng ôn tồn nói chuyện còn chưa thấy, vừa đến đã làm một hơi, thế này bảo ai mà không nổi giận?
“Chị dâu, chị đừng quên, chị đến Cố gia lâu như vậy thì cũng là người của Cố gia rồi. Làm sao? Chẳng lẽ chị không muốn chiếm tiện nghi?” Lưu Ngọc Lan chống nạnh phi nhổ với Mao Vận Phượng.
Lần đầu tiên bà gặp được một người không biết xấu hổ như người này, chiếm tiện nghi của người ta còn chưa nói mà còn làm ra vẻ cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng.
“Hơn nữa, chúng tôi thiếu nợ các người hay sao? Dựa vào cái gì mà có cái gì cũng phải đi báo cáo với chị?”
Lưu Ngọc Lan nói xong thì bảo cả nhà Cố Tri Ý đi về trước.
DTV
“Các con đi về trước đi! Không cần quản mấy chuyện bực mình này!”
Cố Tri Ý không biết từ lúc nào mẹ của cô đã mạnh mẽ như thế.
Nhưng để tránh cho bác cả này dây dưa nhiều với Lưu Ngọc Lan nên Cố Tri Ý vẫn nói: “Bác cả, cháu nói thật với bác vậy. Chúng cháu bây giờ không cần người, cũng sẽ không dẫn chị họ cũng đi đến đó, bác không cần nói gì với mẹ cháu nữa đâu, vô ích thôi.”
“Tôi đã nói mà, Cố gia các người không có ai tốt cả. Tất cả mọi người đều là họ hàng với nhau, giúp đỡ lẫn nhau thì thế nào? Các người ăn ngon uống say, nhìn thấy chúng tôi nghèo hèn đúng không?”
Cố Tri Ý nghe thấy thì không nhịn được cười.
“Bác cả, lời bác nói không xuôi tai. Các người là loại mặt hàng gì chẳng lẽ chính các người không biết sao? Nếu bác đã có suy nghĩ này thì không bằng giúp cho chị họ tìm được một nhà khá giả mà gả vào, tránh cho sau này một cô gái tốt đẹp như thế lại thối nát trong nhà.”
Mao Vận Phượng bị lời nói này của Cố Tri Ý mà giận đến mức khói bốc ra từ lỗ mũi bà ta luôn rồi.
Trước đó bà ta đã từng biết miệng lưỡi Cố Tri Ý lưu loát, nhưng không ngờ lại dám đối xử với bác dâu cả của mình thế này.