Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 829

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:27:54
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/rtsjvti0b6

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cũng sắp rồi ạ, mấy đứa bé và con cũng phải khai giảng, thêm cả chuyện trong cửa hàng cũng cần con quay về quản lý. Bây giờ chị dâu thứ ba bên Lâm gia phải ở nhà cnhăm sóc cho con cái nên năm sau đoán chứng cũng chỉ có chị dâu cả của nhà mình đi theo con mà thôi.”

Lưu Ngọc Lan nghe thấy thì không khỏi lo lắng: “Vậy đến lúc đó con giải quyết được không?”

Cố Tri Ý khẽ gật đầu, nói: “Vấn đề cũng không lớn lắm, sau này con sẽ tuyển thêm người phụ bán hàng.”

Lưu Ngọc Lan nghe vậy thì sinh ra ý muốn cho Lâm Tú Mai đi theo Cố Tri Ý.

“Hay là con bảo chị dâu thứ hai cũng cùng đi giúp đỡ cho con?” Lưu Ngọc Lan thăm dò hò.

DTV

Cố Tri Ý lắc đầu nói: “Mẹ, đứa nhỏ của chị dâu mới bao lớn chứ, người mẹ nào chịu bỏ lại con mình ở nơi xa như vậy?”

Lưu Ngọc Lan ngẫm lại thấy cũng đúng, Lâm Thúy Vân kia cũng là do không bỏ được đứa nhỏ hay sao?

“Được rồi. Vậy nhà Lâm lão tam bên kia có suy nghĩ thế nào?”

Cố Tri Ý nói tóm tắt lại suy nghĩ của Lâm Thúy Vân với Lưu Ngọc Lan.

Lưu Ngọc Lan nghe thấy cũng nói cách làm này không tệ.

“Như vậy cũng được, đúng là đứa bé vẫn còn nhỏ. Đợi sau đó mẹ lại hỏi thăm ý kiến của chị dâu con xem thế nào.” Lưu Ngọc Lan nói.

Lưu Ngọc Lan muốn đi giúp Cố Tri Ý, nhưng bà cũng không hiểu buôn bán, chào hàng, nghĩ lại đành thôi vậy.

Mà bên này Mao Vận Phượng sau nhiều lần nghe ngóng, bà ta đến tận thôn Phúc Lâm bên kia để thăm dò, đúng là bà ta đã nghe được không ít thứ.

Bà ta nghe nói Cố Tri Ý mở một cửa hàng quần áo của riêng mình.

Khi Mao Vận Phượng nghe thấy vậy, quả nhiên bà ta không thể tin được.

Con gái của lão Cố này đến Bắc Kinh được bao lâu đâu, bẫy giờ đã bắt đầu mở tiệm bán quần áo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-829.html.]

Hai thôn gần gũi như vậy nên khó tránh khỏi việc nghe được tiếng gió. Cộng thêm lúc đó, Lâm Thúy Vân đi cùng với Vương Quế Chi, nên những người bên kia cũng biết đến.

Lâm gia bên kia nói với bên ngoài rằng Cố Tri Ý giới thiệu công việc cho hai người chị dâu, nhưng không biết thế nào mà lại truyền thành Cố Tri Ý có cửa hàng quần áo của mình.

Chó ngáp phải ruồi, vừa khéo mấy ngày này Mao Vận Phượng đi chợ với người ta nên nghe thấy được chuyện này.

Lần này tốt lắm, sau khi Mao Vận Phượng trở về nhà đã bắt đầu âm thầm suy tính xem đến lúc đó bảo Cố Tri Ý sắp xếp cho một vị trí gì.

Ví dụ như quản lý cửa hàng, trong tiệm cũng nên có người thu tiền chứ?

Cố Tri Ý không hề hay biết bên này Mao Vận Phượng đang đánh bàn tính, mà cô đang dặn dò một số chuyện buôn bán vào năm sau với Vương Quế Chi.

Sau khi nghe nói Lâm Thúy Vân không đi được, Vương Quế Chi cũng rất bất ngờ.

Nhưng họ đều là những người làm mẹ, may mắn là bây giờ mấy đứa bé nhà chị đã lớn, cũng đã đi học, nên một năm chị chỉ cần trở về thăm các con một lần cũng không sao. Chủ yếu là vì Vương Quế Chi muốn cho các con của mình có được điều kiện cuộc sống sau này tốt hơn.

Công thêm việc Cố Tử Mộc bây giờ còn đang đến trường, chị càng muốn chia sẻ áp lực trong gia đình.

Ăn tết năm nay, nhìn thấy chất lượng cuộc sống của mọi người đều khá lên không ít, vì vậy khiến chị rất có lòng tin vào tương lai.

“Chị dâu, đến lúc đó phải phiền chị vất vả nhiều hơn rồi.”

“Ôi, không có việc gì cả, cũng có thể giải quyết được thôi.”

Vương Quế Chi không thèm để ý nói.

Nhà mẹ của Vương Quế Chi ở thôn sát đó, bước vài bước đã đến nơi, nên chị ở nhà nói chuyện với Cố Tri Ý một hồi thì dẫn theo mấy đứa nhỏ đi với Cố Tử Mộc quay về nhà mẹ đẻ của mình.

Trước đó Cố Tử Lâm cũng đã dẫn Lâm Tú Mai trở về thôn Phúc Lâm.

Sau khi mấy người họ đi hết thì Lưu Ngọc Lan mới nhỏ giọng nói với Cố Tri Ý: “Mẹ đã hỏi thăm chị dâu của con, chị dâu con nói đợi cho đứa nhỏ lớn lên chút ít thì đi theo còn đến Bắc Kinh, cũng mang theo đứa nhỏ đi luôn.”

Cố Tri Ý gật đầu đã hiểu.

Loading...