Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 828

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:27:52
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc Cố Tri Ý hỏi cô có muốn sinh đứa thứ ba không, giống như muốn lấy mạng của cô vậy.

Cố Tri Ý không khỏi buồn cười, chẳng qua cô cũng chỉ muốn hỏi qua suy nghĩ của Lâm Hiểu Lan mà thôi.

DTV

Nếu có ý nghĩ muốn sinh thêm một đứa. Vậy cũng không chắc chắn được.

Sau này bởi vì liên quan đến công việc của Cương Tử thì họ chắc chắn là không có con tiếp được rồi.

Nếu Lâm Hiểu Lan đã không có ý nghĩ như vậy thì Cố Tri Ý cũng không nói gì thêm, dù sao cũng không phải có càng nhiều càng tốt, chính bản thân cô phải trải qua, cô mới hiểu được sự vất vả trong đó.

Sau đó cả nhà Lâm Thanh Hương cũng đến, lúc này mới thật sự là cả nhà đều đông đủ.

Nhưng Cố Tri Ý cũng chỉ tính ngồi lại bên Lâm gia một hồi thì sẽ đi về nhà ngoại.

Cố Tri Ý không có nhiều lần gặp được Lâm Thanh Hương, hôm nay lại là cả nhà đều đến.

Nhìn thấy chồng của Lâm Thanh Hương cũng là một người chất phác đàng hoàng.

Lâm Quân Trạch ngồi với mọi người một hồi thì chuẩn bị sang Cố gia bên kia.

Lâm Hiểu Lan lấy lý do nhà chồng khá xa xôi nên cô ở lại Lâm gia ngủ một đêm, vì vậy hai người họ không thiếu thời gian.

“Được rồi, chị dâu đi đi! Đến tối chúng ta lại trò chuyện tiếp.” Lâm Hiểu Lan chủ động nói với Cố Tri Ý.

Chào hỏi mọi người xong thì Cố Tri Ý dẫn theo mấy đứa nhỏ trở về Cố gia.

Bên này Cố gia cũng đã chuẩn bị xong, vì biết Cố Tri Ý sẽ trở về nên Lưu Ngọc Lan đã làm thịt gà và bắt lên bếp hầm từ trước.

Hàng xóm nhìn thấy cả nhà Cố Trị Ý đến thì bắt đầu trêu chọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-828.html.]

“Tiểu Ý à, cháu không biết đâu, mẹ của cháu biết cháu sẽ đến nên đã g.i.ế.c gà, hầm gà từ sớm rồi, cháu ngửi xem, mùi thơm bay khắp nơi rồi.”

“Thật sao? Cháu còn tưởng là nhà ai hầm mà thơm như vậy, từ xa đã ngửi thấy mùi.”

Đại Bảo và Nhị Bảo thấy xe đã dừng lại thì tự mình nhảy xuống xe, rồi chạy thẳng vào nhà Cố gia mà không quên chào hỏi mọi người.

“Bà ngoại, chúng cháu đến rồi, anh Văn Hùng...”

Lưu Ngọc Lan đứng từ xa đã nghe thấy tiếng của Nhị Bảo, bà vội vàng bỏ việc đang làm trong tay mà chạy ra ngoài.

Vừa ra đã nhìn thấy Cố Tri Ý đang đứng trò chuyện với mấy thím gần nhà.

“Nói cái gì vậy?”

“Không có gì, mẹ, mọi người nói mới sáng sớm đã nghe mùi canh gà hầm, mọi người ở từ xa đã ngửi được mùi.”

“Thôi, thôi đi! Cái này cũng không phải làm cho con ăn, mẹ làm cho cháu ngoại mẹ ăn.” Lưu Ngọc Lan tức giận nói.

“Không sao cả, tụi nhỏ ăn thịt, con húp nước là được.” Cố Tri Ý làm nũng nói.

“Được rồi, đi vào nhà thôi, cũng không biết sợ lạnh.” Lưu Ngọc Lan nhìn thấy dáng vẻ không nghiêm túc của Cố Trị Ý thì bất đắc dĩ lắc đầu.

“Vậy chúng cháu vào nhà trước đây ạ.” Cố Tri Ý chào mọi người xong thì ôm con đi vào với Lưu Ngọc Lan.

“Mẹ, mấy ngày nay bác cả có đến nữa không?” Cố Tri Ý hỏi.

“Ôi, con người bà ta làm sao có thể nhanh chóng hết hy vọng như vậy được chứ?” Lưu Ngọc Lan vừa nhắc đến thì đau đầu, bà khoát tay nói.

Sau đó mới hỏi Cố Tri Ý: “Các con định bao giờ trở lại Bắc Kinh bên kia? Hay là về sớm một chút, tránh lại xảy ra chuyện gì rắc rối.”

Loading...