Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 826

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:27:49
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Là thế này, Tiểu Ý, chị đang nghĩ đến, em có thể cho chị lấy một ít hàng, chị sẽ buôn bán ở huyện thành bên này.” cuối cùng Lâm Thúy Vân cũng nói rõ, nói xong thì trong lòng cô ta giống như thở phào nhẹ nhõm.

Cố Tri Ý còn tưởng là chuyện gì, thấy thế này thì cô tò mò hỏi: “Chị dâu, chị muốn lấy quần áo từ chỗ em, tự mình đi bán?”

Lâm Thúy Vân khẽ gật đầu.

“Vậy hiện tại chị có ý tưởng thế nào?” Cố Tri Ý cũng không nói sẽ giúp thế nào mà trước tiên, cô phải hỏi Lâm Thúy Vân có ý tưởng như thế nào.

“Chị suy nghĩ rằng bên này, trước tiên chị sẽ bày hàng bán trên vỉa hè, phải bán mấy tháng, kiếm được ít tiền lời rồi mới tính đến chuyện mở cửa hàng. Nhưng nếu phải mở cửa hàng thì bây giờ đúng là bọn chị không có nhiều tiền như vậy. Nên chị nghĩ rằng trước hết cứ làm từ nhỏ đi lên, chờ đến sau này nếu có tiền bạc thì lại mở cửa hàng kinh doanh.”

Lâm Thúy Vân nghĩ ra cách này cũng là đã bàn bạc với Lâm Thanh Bách rồi mới quyết định.

Hai người họ đều không có ở nhà, hiện tại đứa lớn cũng đã bảy tám tuổi, còn đứa nhỏ thì chưa được một tuổi, trước đây còn phải nhờ cha Lâm và mẹ Lâm giúp đỡ. Vì vậy Lâm Thanh Bách đã nghĩ ra cách này.

Chỉ là họ cũng không phải mặt dày mày dạn muốn Cố Tri Ý hỗ trợ cả nhà mình.

Hiện tại có vốn liếng bao nhiêu thì dùng bấy nhiêu, trước tiên cứ bày hàng trên vỉa hè, chờ đến sau đó có tiền rồi thì sẽ nghĩ đến chuyện thuê chỗ mở cửa hàng.

Vốn dĩ Cố Tri Ý còn cho rằng Lâm Thúy Vân muốn vay tiền, không nghĩ đến sẽ thế này.

Cô nhìn Lâm Quân Trạch, sau đó gật đầu nói: “Được, chị dâu nghĩ như vậy rất tốt. Em ủng hộ chị! Như thế này đi, để sau rồi chúng ta sẽ thương lượng cụ thể hơn về chuyện này, phải nhập bao nhiêu hàng, phải bán thế nào để không phải tồn hàng trong tay.”

“Ôi, được được được, vậy thì thêm phiền phức cho em.” Lâm Thúy Vân cảm kích nói.

Cố Tri Ý nghĩ đến Lâm Thúy Vân đã không làm được nữa thì năm sau trở lại Bắc Kinh đúng là phải thông báo tuyển người rồi.

Nghĩ đến chuyện tuyển người thì Cố Tri Ý lại cảm thấy nhức đầu.

Nhưng ngẫm nghĩ một hồi cô lại thấy bản thân cũng đã nghĩ đến chuyện sẽ mở rộng quy mô, vậy chuyện tuyển người đúng là phải tuyển rất nhiều, như vậy sẽ không trở thành vì một người đi mà bản thân cô lại luống cuống tay chân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-826.html.]

Chuyện của Lâm Thúy Vân cũng xem như cho Cố Tri Ý một lời nhắc nhở.

Sau khi ăn xong, mọi người ngồi cắn hạt dưa, hàn huyên một hồi, thấy thời gian cũng đã đến lúc nên Cố Trị Ý đưa hai đứa bé trở về.

Còn mấy anh em Đại Bảo thì vẫn ở lại Lâm gia, Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch mỗi người ôm một đứa trở về nhà. Trên đường đi về, Lâm Quân Trạch nhìn dáng vẻ Cố Tri Ý như có tâm sự nặng nề.

“Vợ à, vì chuyện của chị dâu sao?”

Cố Tri Ý khẽ gật đầu, nhưng sau đó lại lắc đầu.

Cô cười khổ: “Cũng không phải hoàn toàn là vì chuyện của chị dâu. Em đang nghĩ đến mình phải bồi dưỡng thêm mấy người, cũng tránh về sau nếu một người nghĩ thì không đến nỗi phải luống cuống thế này.

Lâm Quân Trạch cũng đồng ý, anh khẽ gật đầu nói: “Đúng vậy. Nếu chúng ta đã muốn làm ăn lớn thì bắt buộc phải tuyển nhiều người.”

“Vâng, sau này nhìn thử xem lân cận chúng ta có người thích hợp hay không.” Lâm Quân Trạch nói.

DTV

Chẳng qua trong lòng anh đã nghĩ đến điều gì rồi...

Hai người họ cứ thế mà về đến nhà. Đoàn Đoàn nghe được cuộc đối thoại của hai người, với kiến thức nửa vời của mình, cộng thêm việc rốt cuộc mình cũng chỉ là một đứa bé, trên phương diện kinh doanh thì đúng là cô bé không có cách nào giúp đỡ cho cha mẹ được.

Đoàn Đoàn nghĩ đến đây thì thở dài.

Cố Tri Ý nhìn thấy Đoàn Đoàn trong n.g.ự.c mình thở dài thì đưa tay nhéo má cô bé.

“Mẹ còn chưa có thở dài đâu, một đứa bé như con sao lại thở dài thườn thượt thế này.”

Lâm Quân Trạch bên cạnh trêu chọc: “Đoán chừng là con gái đang đau lòng cho em đấy.”

“Thật sao? Đoàn Đoàn của chúng ta hiểu chuyện vậy sao?”

Hai vợ chồng, kẻ xướng người họa chọc cho Đoàn Đoàn ngượng ngùng rồi.

Loading...