Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 823

Cập nhật lúc: 2024-12-23 19:27:44
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Tri Ý chủ yếu cảm thấy bản thân mình là con cháu, làm sao có thể cãi nhau với người lớn đây?

Mặc kệ vào lúc nào, ầm ĩ lên là thắng rồi, nhưng nói ra thì không dễ nghe, đúng không?

Vì vậy sau khi dỗ cho hai đứa bé ngủ xong, cô bảo Lâm Quân Trạch gọi ba anh em Đại Bảo trở về, chỉ là mấy đứa nhỏ khó mà trở về, chơi quá vui nên không nỡ quay về.

Lâm Quân Trạch dứt khoát cũng mặc kệ, chỉ dặn dò mấy đứa nhỏ không được đến chỗ bờ sông, hoặc trên núi, còn mình thì quay về.

Anh vừa về đến thì bị Mao Vận Phượng bắt lấy, hỏi lung tung đủ thứ một trận. Đại khái là bên ngoài Lâm Quân Trạch vẫn luôn không thay đổi sắc mặt, dáng vẻ này luôn khiến người ta có cảm giác khó mà trêu chọc vào.

Vì vậy chỉ hỏi vài câu, thấy không hỏi ra được gì nên chỉ đành hậm hực mà trở về.

Chẳng qua bà ta cũng không hết hy vọng. Cố Trị Ý không dễ nói chuyện thì không phải còn có người dễ nói chuyện là Vương Quế Chi kia sao?

Chỉ là Vương Quế Chi cũng biết rằng nếu để họ hàng biết Cố Tri Ý mở cửa hàng quần áo ở Bắc Kinh thì chắc chắn một đoàn người sẽ lập tức kéo đến Bắc Kinh mất.

Vương Quế Chi không muốn Cố Trị Ý rước thêm phiền phức nên ngậm kín miệng, chị một mực nói rằng mình ở Bắc Kinh bên kia làm công việc quét đường. Còn những cái khác, Vương Quế Chi không muốn nói gì thêm nữa.

Mao Vận Phượng lại không ngờ cả nhà của Cố lão tam này đều kín miệng như thế, như vậy thì chắc chắn có chuyện gì đó mà bà ta không biết.

Chẳng qua đến cùng là chuyện gì thì hiện tại Mao Vận Phượng vẫn không biết.

Lúc Mao Vận Phượng đi ra còn thuận tiện cầm về không ít bánh kẹo của Cố Tri Ý.

Vừa ra đến cửa lại nhìn thấy ba anh em Đại Bảo chơi ở cửa ra vào. Bà ta nhìn một hồi thấy không có ai đi ra, chớp mắt lại nghĩ ra một cách.

Bà ta tiến đến, nhiệt tình chào hỏi Đại Bảo.

“Đại Bảo, Nhị Bảo, hai cháu còn nhớ bà ngoại cả này không?” Đại Bảo khẽ gật đầu.

“Vậy bà ngoại cả hỏi cháu chút chuyện nhé, mẹ cháu ở Bắc Kinh làm việc gì vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-823.html.]

Tam Bảo nghe thấy hỏi mẹ mình thì vô ý thức muốn nói chuyện, nhưng sau đó đã bị Nhị Bảo che kín miệng lại.

Đừng thấy bình thường Nhị Bảo là dáng vẻ không tim không phổi, nhưng lúc cần tinh ý thì cậu bé lại rất tinh ý.

DTV

Đặc biệt là khi cậu bé nhìn thấy dáng vẻ bà ngoại cả Mao Vận Phượng này không có gì tốt cả, giống như bà ngoại sói vậy, vì vậy mà Nhị Bảo lựa chọn im miệng.

Chuyện thế này vẫn nên giao cho Đại Bảo thì hơn.

Cũng may Đại Bảo không làm cho cậu bé thất vọng.

Đại Bảo làm ra gương mặt ngây thơ nhìn Mao Vận Phượng, nói: “Bà ngoại cả, mẹ cháu ở Bắc Kinh đi học, bà còn không biết sao?”

Như thế này giống như đang nói rằng, người làm bác cả như bà ta không hề quan tâm đến cháu gái.

“Ha ha, không phải do bà ngoại cả tò mò thôi sao? Vậy mẹ cháu ngoài đi học ra còn làm gì nữa? Mao Vận Phượng vẫn chưa từ bỏ ý định.

“Không có, chuyện của mẹ, cháu không biết đâu. Nếu không thì bà tự mình hỏi mẹ cháu đi ạ!” Đại Bảo trực tiếp ném quả bóng da này lại cho Cố Tri Ý.

Trong lòng Mao Vận Phượng âm thầm oán hận. Nếu bà ta hỏi được Cố Tri Ý thì cần gì hỏi đến đứa bé như Đại Bảo.”

Thấy Đại Bảo cũng không biết gì nên chỉ đành dậm chân một cái mà đi về nhà.

Chờ cho bà ta đi rồi, Đại Bảo mới bắt đầu dạy dỗ hai đứa em.

“Tam Bảo, em làm sao vậy? Chuyện trong nhà chúng ta không thể tùy tiện nói với người ngoài được, biết không?”

Tam Bảo oan ức nói: “Nhưng... nhưng bà ngoại cả không phải là người ngoài mà.”

Đại Bảo: ...

“Nhưng vừa nhìn là biết bà ta không có lòng tốt, chúng ta không được gây phiền phức cho mẹ, biết không?”

“Vâng.” Tam Bảo thấy anh cả đã nói như vậy thì cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Loading...