Không ngờ lúc này mới bôi một hai ngày, cũng không biết là do tác dụng của tâm lý hay gì, liền cảm giác được biến hóa rất rõ ràng.
“Chị Xuân Lệ, lúc này mới bao lâu đâu, chị cứ kiên trì dùng, sau này chắc chắn sẽ ngạc nhiên đấy.” Cố Tri Ý ra vẻ thần bí nói.
“Được rồi, vậy để chị tiếp tục dùng, vậy chị về trước trấn trên trước nha, em có rảnh thì đến trong tiệm ngồi một lúc.” Lâm Xuân Lệ hơi vội vàng nói.
“Vâng, nhưng ngày mai chị không cần đưa nữa đâu, để em nấu chút cháo cho mấy đứa bé ăn.”
“Ừ, được rồi.” Lâm Xuân Lệ rất xa đáp.
Buổi sáng Cố Tri Ý vẫn ăn bánh bao Lâm Xuân Lệ mang tới, sau khi ăn xong, người một nhà dọn dẹp một chút, liền chuẩn bị đi đến nhà họ Cố bên kia.
Để Đại Bảo trông hai chị em Đoàn Đoàn Viên Viên, đầu tiên Cố Tri Ý thu dọn một ít đồ vật cô muốn mang cho người nhà họ Cố.
Lâm Quân Trạch bên này đi mượn xe bò trong thôn trước, lúc này một nhà đã rất đông người, chỉ có một chiếc xe đạp chính là không chở nổi, nhưng hai đứa nhỏ không thể đặt linh tinh được, Cố Tri Ý cũng chỉ có thể ôm Viên Viên. Còn Đoàn Đoàn được Đại Bảo ôm.
“Đại Bảo, hôm nay ba sẽ giao nhiệm vụ chăm sóc em gái cho con, con phải thể hiện thật tốt đó nha!”
Lâm Quân Trạch làm ra vẻ giao nhiệm vụ nặng nề cho Đại Bảo.
“Con đã biết ba ba, nhất định con sẽ trông em gái thật tốt.” Đại Bảo cũng ra vẻ thề thốt son sắt bảo đảm nói.
Lúc này, vừa lên xe ngồi xong, sau đó Lâm Quân Trạch đưa Đoàn Đoàn cho Đại Bảo ôm, cũng chỉ đặt ở bên cạnh, chủ yếu là đỡ Đoàn Đoàn, chỉ sợ trên đường đi có vài cục đá, sẽ khiến Đoàn Đoàn lăn xuống.
Cho nên lúc này Đại Bảo chỉ phải nhìn chăm chăm Đoàn Đoàn.
Lần đầu tiên ba nghiêm túc giao nhiệm vụ cho cậu nhóc như vậy, Đại Bảo cũng mang vẻ nghiêm túc mà làm việc.
Đầu tiên là để Cố Tri Ý lên xe, sau khi ôm Viên Viên vào trong n.g.ự.c xong, Lâm Quân Trạch mới bế mấy đứa bé lên sau, còn anh lại đặt những đồ vật muốn mang đi lên trên xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-820.html.]
DTV
Chờ mọi sau khi người đều ngồi xong, Lâm Quân Trạch liền chuẩn bị xuất phát.
Bởi vì đã nói với mẹ Lâm từ trước, cho nên sáng nay mẹ Lâm cũng không tới hỗ trợ chăm sóc mấy đứa bé.
Hơn nữa, Lâm Thúy Vân mới sinh con xong Mẹ Lâm cũng phải chịu trách nhiệm trông cháu.
Lúc này cũng vừa vặn hai ngày này Lâm Thúy Vân cũng đã trở lại, mẹ Lâm cũng mới được nhẹ nhàng một ít.
Mấy người đi về phía nhà họ Cố bên kia, lúc này đi ngang qua đồng ruộng, còn có người đi trên đường, vẫn có thể nhìn ra một năm nay, cuộc sống của mọi người rất không tồi.
Chất lượng sinh hoạt tốt, sắc mặt cũng tốt, nụ cười trên mặt cũng nhiều hơn.
Đại Bảo trồng Đoàn Đoàn, còn Nhị Bảo lại chịu trách nhiệm nói một chút chuyện lúc trước cho Tam Bảo, ví dụ như như bọn họ đi chơi ở những đâu,lúc trước hình như ở đây là cái gì?
Đoàn Đoàn cũng vừa tò mò nhìn bên ngoài còn vừa nghe Nhị Bảo nói chuyện. Đừng nói, cô bé còn cảm thấy rất thú vị.
Cố Tri Ý nhìn Nhị Bảo dường như còn rất có thiên phú ngôn ngữ, nói về chuyện xưa, cũng nói rất rõ ràng.
Tài ăn nói lợi hại!
Cứ như vậy, một hàng mấy người, dọc theo đường đi chính là nghe chuyện xưa của Nhị Bảo mà đi tới thôn nhà họ Cố.
Vừa đến cửa thôn đã có không ít người nhìn thấy một nhà Cố Tri Ý.
Bác dâu hai của Cố Tri Ý, nhìn thấy mấy người Cố Tri Ý còn suýt chút nữa không nhận ra.
Vẫn là Cố Tri Ý nhìn thấy người bác dâu hai này nên chào hỏi trước.
“Bác dâu hai.” Lâm Quân Trạch bên này cũng chào hỏi theo.
“Ôi chao, đây là Tiểu Ý phải không? Các cháu đi Bắc Kinh mới bao lâu chứ? Bác cũng sắp không nhận ra cháu nữa rồi.” Bác dâu hai nhà họ Cố, Uông Hồng Diễm ngạc nhiên nói.